Chương 1251: Cố nhân
- Ngươi…ngươi là Lâm Động?
Khương Tuyết sững người nhìn gương mặt tươi cười kia, bàn tay không khỏi siết chặt, giọng nói run run khó khăn thốt ra khỏi miệng.
- Lâm Động?
Nàng nói không lớn nhưng một số đệ tử Ưng Tông ở quanh đó vẫn nghe thấy, cơ thể chấn đông, ánh mắt kinh hãi nhìn người thanh niên trước mặt, cái tên này ở vương triều Đại Viêm ai ai cũng biết.
Người kia chính là Lâm Động đã tiêu diệt siêu cấp tông phái của Đông Huyền Vực trong truyền thuyết sao?
Lâm Động thấy vẻ mặt của Khương Tuyết thì khẽ gật đầu cười. Ánh mắt hắn nhìn nàng cũng có phần đặc biệt, nhiều năm trước Khương Tuyết chỉ là một nữ tử kiên cường muốn bảo vệ Ưng võ quán, nhưng nay không ngờ nàng đã trở thành tông chủ Ưng tông, xem ra không chỉ mình hắn là có cái gọi là cơ ngộ.
Cuối cùng Khương Tuyết cũng sực tỉnh, nàng khẽ khoát tay cho người của Ưng Tông lui xuống. Nàng khẽ bước tới gần Lâm Động:
- Không ngờ vẫn được gặp lại ngươi.
Lâm Động nhìn nàng, ánh mắt phức tạp của nàng khiến hắn thấy khó hiểu, nhưng vẫn cười:
- Ta cũng không ngờ mấy năm không gặp mà Ưng võ quán đã trở thành Ưng Tông uy danh hiển hách vương triều Đại Viêm rồi. Đúng là lợi hại!
- Chút thành tựu này có lẽ không đáng là gì so với ngươi.
Khương Tuyết nói. Tuy Ưng Tông phát triển không vừa nhưng so với các siêu cấp tông phái thì vẫn còn khoảng cách quá xa. Nay các siêu cấp tông phái mạnh nhất Đông Huyền Vực đều đã bị Lâm Động tiêu diệt, thực lực như vậy một Ưng Tông nhỏ bé sao sánh kịp.
Lâm Động nghe ngữ khí u oán của Khương Tuyết chỉ cười khan, không biết tiếp lời thế nào.
- Ha ha, Lâm Động, thật là ngươi sao?
Phía sau bỗng có tiếng cười lớn, một trung niên nam tử tóc hoa râm bay tới, nhìn Lâm Động với vẻ mặt đầy mừng rỡ.
- Hà hà, Khương Lôi đại thúc.
Lâm Động nhìn gương mặt thân quen đó của trung niên nam tử, cung tay cười nói.
Khương Lôi vẻ mặt đầy hỷ sắc nhìn Lâm Động, ánh mắt thậm chí có phần kích động. Lâm Động hiện giờ đã là nhân vật truyền kỳ của Đông Huyền Vực, vô số người muốn có giao tình với hắn, ai ngờ được nhân vật truyền kỳ này nhiều năm trước còn đại diện cho Ưng võ quán bọn họ xuất chiến…
- Với thân phận ngươi hiện nay chắc sớm quên bọn ta rồi đúng không?
Khương Tuyết thấy Lâm Động nói chuyện vui vẻ với Khương Lôi thậm chí không thèm nhìn mình, nàng cắn môi nói với vẻ đầy oán niệm.
Khương Lôi bất lực nhìn Khương Tuyết, nha đầu này mấy năm nay chủ trì đại sự của Ưng Tông đều không sai sót gì, nhưng sao lúc này lại khác hẳn vậy?
- Khương Tuyết cô nương đừng trêu ta, năm đó nếu không phải mọi người đưa ta ra khỏi rừng mê vụ thì chưa biết chừng làm thức ăn cho sói rồi.
Lâm Động cười khổ, hắn không biết oán khí của Khương Tuyết là từ đâu tới, lẽ nào vì đêm đó?
Nghĩ thế, ánh mắt hắn quét qua người Khương Tuyết, không khỏi lộ sự bối rối, chắc hẳn bất cứ nữ tử nào chủ động hiến thân mà lại bị cự tuyệt thì đều có chút oán hận…
Ánh mắt Lâm Động chỉ lướt qua một cái nhưng Khương Tuyết không còn là cô gái cần cầu xin hắn nữa, ánh mắt tinh tường kia lập tức nhận ra, má ửng đỏ, nhìn Lâm Động với vừa ngượng ngùng vừa giận dữ.
- Khụ, lần này ta đến là vì cha ta nhận được tin cầu viện từ mọi người nên phái ta đến xem rốt cuộc có vấn đề gì.
Lâm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền