Chương 1290: Đại quân tề tựu
Trên đỉnh núi, Lâm Động nhìn cô gái nhỏ trong lòng mình, tựa như vẫn chưa tỉnh lại được sau cơn chấn động. Một lúc lâu sau hắn mới hít sâu mộ hơi, cúi nhìn Nhân Nhân, chỉ thấy đôi mắt to đen láy của cô bé đang nhìn mình, chỉ có điều ánh mắt ấy không có sự ngây thơ của trước kia.
- Thật không ngờ, người mà ta gặp nhiều năm trước lại là Sinh Tử Chủ đại danh hiển hách.
Lâm Động thở dài, trong lòng cảm thấy phức tạp. Nhân Nhân hiện giờ còn là cô bé trong sáng trước kia không? Hắn không tìm thấy sự ngây thơ trong mắt cô bé nữa, có lẽ ký ức của Nhân Nhân vẫn còn, nhưng có lẽ giờ cô bé vẫn là Sinh Tử Chủ nhiều hơn.
- Vẻ mặt có cần nghiêm trọng thế không? Luân hồi chuyển thế không phải hồi sinh, hai loại ký ức hoà lẫn chứ không phải loại bỏ một cái. Khi đứng trước tỷ tỷ, muội vẫn là Nhân Nhân.
Nhân Nhân dường như nhìn ra suy nghĩ của Lâm Động, hi hi cười.
Lâm Động gãi đầu rồi nhìn mấy người Ứng Hoan Hoan, nhún vai:
- Đại sư tỷ của mọi người về rồi.
- Xin chào các vị, nhớ ta không?
Nhân Nhân vẫy vẫy tay với mấy người Ứng Hoan Hoan, nụ cười có vẻ rất ngây thơ.
- Đại sư tỷ, dáng vẻ này thật rất hợp với tỷ.
Không Gian Chủ híp mắt cười tiến lại, đưa tay vuốt tóc Nhân Nhân, nhưng cô bé đã nhảy lên tát cho hắn một cái:
- Tiểu Không, phải tôn kính đại sư tỷ một chút, đệ có hiểu lễ phép là gì không hả? Nói bao nhiêu lần rồi?!
Mấy người Viêm Chủ thấy thế thì cười khổ, không ngờ tuy thay đổi hình dạng nhưng tính cách nóng nảy bạo lực đó vẫn không thay đổi.
Sinh Tử Chủ giáo huấn Không Gian Chủ một trận rồi mới đập đập tay nhìn về hướng Tây Huyền Vực, ánh mắt hơi tối lại:
- Xem ra Trấn Ma Ngục mà chúng ta chấn áp bị chúng tìm ra rồi.
Ứng Hoan Hoan gật đầu:
- Nay tam đại liên quan đã tới, đợi khi đại quân tề tựu chúng ta sẽ tấn công Tây Huyền Vực, tiêu diệt Ma Ngục.
- Không ngờ…lại có đại chiến. Chỉ có điều, lần này chúng ta không có sư phụ gánh vác giúp mà phải dựa hoàn toàn vào bản thân.
Sinh Tử Chủ thở dài, giọng nói non nớt mang chút nặng nề khiến người ta thấy áp lực.
Mấy người Viêm Chủ nghe vậy thần sắc cũng nặng nề hơn.
- Đại sư tỷ cũng đừng bi quan, sư phụ không còn nhưng Ma Ngục cũng không có Dị Ma Hoàng. Chúng bị giam trong trời đất này như tội đồ, cuối cùng sẽ bị tiêu diệt thôi.
Ứng Hoan Hoan nói.
- Ha ha, đúng, tuy sư phụ không còn nhưng Dị Ma Hoàng đáng sợ nhất cũng không còn.
Sinh Tử Chủ gật đầu cười, ánh mắt loé hàn quang:
- Vậy lần này diệt cỏ phải diệt tận gốc.
- Có lẽ hai ngày nữa liên quân sẽ tới.
Viêm Chủ nói.
- Ừm.
Sinh Tử Chủ híp mắt cười:
- Vậy đợi hai ngày nữa, đến lúc đó chúng ta sẽ diệt sạch đám dị ma!
Tuy cười rất ngây thơ, nhưng sáy ý trong câu nói khiến nhiệt độ xung quanh như hạ xuống.
- Đại ca ca.
Sinh Tử Chủ đột nhiên nghiêng đầu nhìn Lâm Động.
- Muội đừng gọi ta như vậy nữa được không?
Lâm Động không khỏi rùng mình.
Sinh Tử Chủ bật cười rồi uể oải nói:
- Nhưng huynh cũng thật lợi hại, đến tiểu sư muội như băng sơn của bọn ta cũng cưa đổ được. Nói xem huynh dùng thủ đoạn gì thế?
- Đại sư tỷ!
Ứng Hoan Hoan kêu lên.
- Ha ha, được, không nói cái này nữa. Nhưng tiểu tử này
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền