ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Vũ Động Càn Khôn (Dịch)

Chương 1301. Thanh Dương trấn

Chương 1301: Thanh Dương trấn

- Có ổn không?

Lăng Thanh Trúc khẽ nói, thanh âm mềm mại trước nay chưa từng có, nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Lâm Động lộ vẻ mệt mỏi như vậy, người này vẫn luôn khí thế lăng lệ, mặc kệ phía trước là núi đao hay biển lửa vẫn một mực xông lên, cho dù có bị người khác đánh ngã, hắn vẫn có thể lau đi máu tươi mà đứng lên, vô số người đều chỉ nhìn thấy thành tựu khủng khiếp của hắn, nhưng đã quên đi việc hắn phải trả giá như thế nào để có được những thành tựu đấy.

Hắn lần lượt gặp cường địch, nhưng hắn thủy chung vẫn là người đứng vững cuối cùng.

Lâm Động khẽ gật đầu, chỉ là cảm xúc không tốt, Lăng Thanh Trúc thấy vậy, hàm răng ngà khẽ cắn môi, sau đó duỗi ra cánh tay ngọc thon dài, nắm lấy bàn tay của Lâm Động, mười ngón tay khép lại, giữ chặt lấy hắn.

Lâm Động nao nao, hắn có thể cảm nhận được thân thể mềm mại của Lăng Thanh Trúc thoáng cứng ngắc, nàng là một tiên tử thanh ngạo, vẫn luôn đem cảm xúc ẩn dấu trong lòng, yên lặng chịu đựng khổ cực và vui sướng, cũng không nói với người ngoài, loại chủ động như vậy quả thực cực kỳ hiếm.

Lâm Động khẽ thở dài một tiếng, Lăng Thanh Trúc vốn luôn giữ vẻ thanh ngạo cố hữu lại làm hành động như vậy khiến hắn cảm thấy có chút ôn hòa, hắn nhìn nàng chằm chằm, khẽ nói:

- Xin lỗi.

Từ trên người người khác chịu áp chế, nhưng nàng vẫn chiếu cố hắn, như vậy đối với nàng mà nói hiển nhiên có chút không công bằng, nhưng nàng vẫn luôn như vậy, yên lặng chịu đựng, kiên cường đến mức khiến người khác đau lòng.

- Không cần xin lỗi.

Lăng Thanh Trúc khẽ lắc đầu.

- Đi thôi, ta mang nàng trở về Lâm gia.

Lâm Động cười, kéo Lăng Thanh Trúc đến Lâm gia trong ký ức, nơi đó không phải là Lâm thị tông tộc, mà là Lâm gia, một phần gia nho nhỏ, nhưng lại là nơi sâu nặng nhất trong lòng hắn.

Lăng Thanh Trúc khẽ gật đầu, cười khẽ, bách hoa thất sắc.

Hai người đi đến đầu đường, sau đó Lâm Động dừng bước, ánh mắt có phần kinh ngạc nhìn về phía trước, đó là một con đường giao nhau, chỉ là bây giờ có chút hỗn loạn, nhìn tình huống này, dường như có hai nhóm nhân mã đang kéo bè kéo lũ đánh nhau, thanh âm từng quyền nện vào thịt vang lên, còn kèm theo cả tiếng kêu thảm thiết.

Ánh mắt Lâm Động nhìn về phía đám nhân mã phía trước, nơi đó có một thanh niên vẻ mặt hung hãn dùng một cây mộc côn đánh bay đám người đối diện, vẻ mặt hung tợn, khiến người khác sợ đến mức không dám cản đường.

Lâm Động nhìn thanh niên kia mơ hồ có chút quen thuộc, cảm thấy mơ hồ, chợt từ trong trí nhớ tìm ra hắn.

Cuồng Đao võ quán, Ngô Vân.

Thanh niên kia thực lực bên ngoài không kém, vừa vào đã giải quyết phần lớn đối thủ, sau đó hắn đắc ý phủi tay, cầm mộc côn trong tay vất đi, cười nói:

- Dám ở Thanh Dương trấn trêu vào Cuồng Đao võ quán chúng ta, có phải là không muốn lăn lộn nữa không?

- Phi, ngươi cho rằng Cuồng Đao võ quán các ngươi tại Thanh Dương trấn là rất trâu sao?

- Ngươi có ý kiến?

Ngô Vân trừng mắt quát.

- Ngươi chẳng lẽ quên Lâm gia chúng ta tại Thanh Dương trấn sao?

Tên kia hừ lạnh nói.

Ngô Vân thoáng cái cứng họng, thẹn quá hóa giận nói:

- Ngươi thì biết cái gì, lão tử cùng Lâm Động đã từng cùng liên thủ đối phó hai nhà Tạ, Lôi, con mẹ nó, lúc đó tên ranh con

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip