ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Vũ Động Càn Khôn (Dịch)

Chương 80. Gặp tập kích

Chương 80: Gặp tập kích

Trên cổ mộc phủ đầy rêu xanh, trong lúc mơ hồ, Lâm Động như có thể nhìn thấy được một ít ký hiệu mờ nhạt ở mặt ngoài. Lúc này hắn mới có chút giác ngộ, xem ra những ký hiệu này chính là nguyên nhân khiến cho tinh thần lực dao động.

Ánh mắt Lâm Động nhìn thoáng qua cổ mộc rồi vội vã thu hồi lại, chỉ tay về phía Tứ phẩm linh dược Thanh Mộc Linh Hành, nhìn về phía một người áo đen đứng sau quầy hàng, hỏi:

"Giá bao nhiêu?"

Nghe vậy, người áo đen mang nón tre khẽ đẩy lên, thanh âm không mặn không nhạt (không trầm không bỗng) trả lời:

"Một trăm khối Dương Nguyên Thạch."

"Quá mắc?" Lâm Động nhíu mày, nói.

Người áo đen buông tay xuống, không nói thêm lời nào, hành động gọn gàng dứt khoát. Thấy vậy, Lâm Động im lặng, những nơi buôn bán ở dưới này đây cũng đều có đặc tính như vậy sao?

"Vật này là cái gì thế?"

Lâm Động chỉ vào cổ mộc phủ đầy rêu xanh, làm như chỉ là thuận tiện hỏi tới.

"Không rõ cho lắm."

Người áo đen thản nhiên trả lời.

Nhìn thấy người này thẳng thắng như vậy, Lâm Động cười một tiếng, rồi nói:

"Vật này cộng thêm Thanh Mộc Linh Hành, có giá một trăm khối Dương Nguyên Thạch, sao hả?"

"Một trăm năm mươi khối"

"Vật này ngay cả là cái gì ngươi cũng không biết, vậy mà muốn bán với giá năm mươi khối Dương Nguyên Thạch?"

Lâm Động nhướng mày, hỏi.

"Nếu ta biết nó là cái gì, không phải năm mươi khối Dương Nguyên Thạch là có thể mua được. Hãy xem ký hiệu mờ nhạt ở trên đó, nhất định là đồ vật có liên quan đến Phù Sư, nếu không phải Thanh Dương Trấn này không có sự tồn tại của Phù Sư, ta thật không có mang ra bán"

Người áo đen vênh vang tự đắc nói:

"Muốn mua thì mua, không mua ta cũng không miễn cưỡng, …"

Lâm Động lại một lần nữa không nói gì, vốn vẫn còn muốn thừa dịp tìm chút bảo bối, không ngờ tới rằng đám người buôn bán tại nơi này lại gian trá như vậy.

Đứng trước quầy hàng một hồi lâu, Lâm Động không biết làm gì hơn đành thở dài một hơi, lấy ra mười lăm viên Dương Nguyên Đan từ trong túi Càn Khôn, vứt cho người áo đen.

"Ha hả, rất hào phóng."

Một lúc nhận được mười lăm viên Dương Nguyên Đan, người áo bào đen kia, trong giọng nói mới có phần vui mừng, cười híp mắt nói.

Lâm Động liếc nhìn hắn, chẳng thèm khách sáo với hắn làm gì, nắm lấy Thanh Mộc Linh Hành và cổ mộc kia, sau đó nhét vào trong túi Càn Khôn, quay người bỏ đi.

Thời gian kế tiếp, Lâm Động đi dạo một vòng trong Phường hội dưới lòng đất, cũng chẳng trao đổi được gì ngoài một gốc cây Tứ phẩm linh dược mà thôi, tuyệt vọng, hắn cũng chỉ có thể bỏ qua, xoay người rời khỏi nơi giao dịch dưới đất này.

Ra khỏi trụ sở giao dịch, Lâm Động vẫn là cẩn thận, đi dạo lung tung một hồi, rồi khi đến một góc không có ai, đem nón tre gở xuống, vỗ vỗ vào ngực nơi túi Càn Khôn cất giấu, thản nhiên xoay người hướng về hướng bên trong Phường Giao dịch mà đi tới.

Với những bước chân chậm chạp, Lâm Động tiêu sái đi qua mấy con phố, và trong lúc bất tri bất giá đó, những tiếng nói nhốn nháo náo nhiệt ở chung quanh cũng từ từ giảm dần.

Lâm Động lần nữa lại đi qua một con đường, bước chân đột nhiên ngừng hẳn lại, vẻ mệt mỏi biếng nhác trên khuôn mặt hầu như từ từ biến mất không còn nữa.

Bởi vì hắn phát hiện con đường này không có một bóng người qua lại!

Phường Giao dịch chính là chỗ lớn nhất trong

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip