Chương 547: Huyên Huyên bị sốt
Ở bên bờ biển, sau khi Trương Bình nghe Tần Lãng dạy một chút thì gật đầu nói:
"Chậc chậc chậc, Tần Lãng! Nghe xong cháu nói, chú cảm thấy rằng mình câu cá nhiều năm như vậy đúng là vô ích."
"Quả nhiên câu cá cũng cần có kỹ thuật. Chẳng trách trong những cuộc thi câu cá đó, các tuyển thủ chuyên nghiệp chỉ cần một giây là có thể câu lên một con cá. Còn chúng ta bình thường ngồi ở bờ sông mấy giờ liền cũng khó có thể thu hoạch lớn. Hoá ra trong đó còn có nhiều phương pháp như vậy.”
"
Thật tiếc vì thời gian hôm nay có hạn. Nếu không chú phải cùng cháu học tập nhiều thêm mấy giờ rồi.”
Vừa mới dứt lời đã nghe thấy Tô Vĩnh Thắng gọi Tần Lãng rồi.
"Tần Lãng, nhóm lửa xong rồi. Có thể lại đây nướng cá!"
Tần Lãng và Trương Bình trở lại. Bắt đầu bữa tiệc nướng BBQ náo nhiệt.
Các bé cưng có thể ăn một ít tôm cá mà không cần nêm gia vị, Tần Lãng xé nhỏ đút cho mấy đứa nhỏ. Tiếp đó Vũ Đồng còn cố tình đưa tay sờ con tôm, vừa thấy con tôm nhảy dựng lên cô bé lại quay về phía mọi người cười. Rõ ràng cô nhóc coi đây là một trò chơi thú vị.
Sau khi ăn trưa, biển đột nhiên có mây đen bao phủ. Có thể nhìn ra là trời sắp đổ mưa.
Cũng may là mọi người đã có chuẩn bị trước. Thời tiết của Tam Á luôn thay đổi thất thường. Cho nên mỗi ngày trước khi ra ngoài mọi người đều phải mang theo một cây dù. Thời điểm không mưa thì dùng để che nắng. Trời mưa thì lấy ra để che mưa.
Do thời tiết thay đổi đột ngột nên mọi người ăn xong cơm trưa thì lập tức ai về nhà nấy. Trương Bình ôm được một bụng tri thức và kỹ thuật câu cá, đắc ý thắng lợi trở về.
Buổi tối, ông bà Tần cùng vợ chồng Phương Nhã Nhàn đã đưa các bé đi từ rất sớm. Tần Lãng và Tô Thi Hàm thì nằm trên giường trò chuyện.
"Lần này ra ngoài, em thật sự cảm thấy thoải mái nhất từ trước tới nay. Ở nhà tuy có ba dì bảo mẫu nhưng buổi tối hai chúng ta vẫn phải chăm sóc các bé cưng. Hiện tại có cha mẹ ở đây, không chỉ ban ngày giúp bế các con chơi đùa. Buổi tối cũng muốn mang theo các con đi ngủ.” Tô Thi Hàm cười nói.
Tần Lãng nói: "
Cha mẹ muốn hai chúng ta có một kỳ nghỉ vui vẻ. Em cảm nhận được như vậy chứng tỏ là họ đã thành công rồi.”
Tô Thi Hàm thoải mái lăn lộn trên giường nói:
"Cảm giác này thật sự rất thư thái. Em cảm giác từ sau khi mang thai đã rất lâu rồi không được thoải mái như vậy.”
Tần Lãng nhìn thấy cô như vậy, trên mặt nở nụ cười ôn nhu.
Các bé cưng được cha mẹ đưa đi nên bọn họ thực sự thoải mái hơn nhiều. Có thêm không gian cho hai người. Nhưng mà Tần Lãng cảm thấy mỗi ngày có các bé cưng ở bên cạnh đã tạo thành thói quen. Buổi tối chỉ có mình hắn và vợ, ngược lại có chút không quen.
Hơn 11:00 đêm, biệt thự yên tĩnh. Mọi người đã ngủ say.
Huyên Huyên đang ngủ với bà Tần bỗng bật khóc. Bà Tần lập tức mở đèn đầu giường để xem cháu trai lớn.
"
Ông Tần, mau dậy đi! Huyên Huyên hình như bị sao ấy!
"
Ông Tần nghe thế cũng đứng dậy khỏi giường, chưa kịp đi dép trực tiếp chạy đến bên cạnh nôi.
“Sao vậy?” Ông Tần hỏi.
Bà Tần một tay đặt lên trán Huyên Huyên, tay còn lại đặt trên trán mình cau mày nói: "
Ôi, Huyên Huyên hình như bị sốt rồi."
Ông Tần nhìn kỹ lại, khuôn mặt bé
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền