Chương 551: Vì để được đi chơi, bọn nhỏ giả vờ ngủ rồi lại thức
Lần này là do Huyên Huyên bị bệnh cho nên mấy ngày nay ba đứa nhỏ không được ra ngoài chơi, thực sự không chịu nổi cảnh cô đơn nữa. Từ khi được đi chơi bên ngoài, bọn nhỏ bắt đầu yêu thích việc được ra ngoài chơi. Bọn nhỏ chỉ mới 8 tháng còn chưa đến 9 tháng, giai đoạn này chúng rất tò mò về thế giới bên ngoài.
Ngày hôm sau là ngày 30, bệnh cảm của Huyên Huyên đã hoàn toàn bình phục. Nhóc con đã tràn đầy năng lượng nên không muốn ở nhà thêm nữa. Từ trưa, ba đứa nhỏ đã huyên náo ầm ĩ đòi đi chơi, nhưng thời tiết bên ngoài quá nóng, lúc này ra ngoài lại sợ Huyên Huyên sẽ bị cảm nữa. Nhưng các bạn nhỏ ở nhà không vui một chút nào. Ngay cả khu vui chơi trẻ em yêu thích trước đây các bạn nhỏ cũng không thích chơi nữa rồi.
Tần Lãng nhìn con trai và con gái đang ỉu xìu bên cạnh, rồi lên kế hoạch nói:
"Huyên Huyên, Vũ Đồng, Khả Hinh, bây giờ ba đứa con ngoan ngoãn ngủ trưa đi. Sau khi thức dậy, ba mẹ sẽ dẫn các con ra ngoài đi chơi, có được không?"
Nghe được bốn từ
"ra ngoài đi chơi"
, các nhóc con ngay lập tức hào hứng trở lại. Cả đám sốt ruột chỉ ra cửa, Tần Lãng lắc đầu nói:
"Hiện tại, chúng ta không thể ra ngoài chơi vì bên ngoài nóng quá cũng không có chỗ nào để đi chơi. Bây giờ các con ngoan ngoãn đi ngủ đi. Khi nào thức dậy, ông mặt trời không còn nóng như vậy nữa, baba sẽ đưa cả gia đình chúng ta cùng nhau đi ngắm mặt trời lặn nha."
Lúc trước, khi Tần Lãng xem được phần hướng dẫn du lịch, hắn đã định đưa cả gia đình đến "Hành lang dừa" để ngắm hoàng hôn. Có một khu du lịch nổi tiếng ở trên vịnh Tam Á có tên là ‘hành lang dừa’ đây là một nơi vô cùng thích hợp để ngắm hoàng hôn. Những rặng dừa rộng lớn cùng với ánh hoàng hôn lúc chạng vạng đẹp như cảnh trong tranh sơn dầu. Nhưng mấy ngày nay vì Huyên Huyên bị bệnh nên đã trì hoãn. Hôm nay, nhóc con còn muốn đi ra ngoài chơi nên quyết định chạng vạng mới đi ra ngoài.
Sau khi một hồi nói chuyện với ba nhóc con, bọn nhỏ cuối cùng cũng hiểu rằng bây giờ không thể ra ngoài chơi, chỉ có thể đi chơi sau khi thức dậy. Vì vậy là ba nhóc con ngoan ngoãn lên lầu, sau khi nằm trong nôi xong cả ba nhóc con cũng không buồn ngủ chút nào. Nhưng để sớm được ra ngoài chơi, ba nhóc con đều ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Tô Thi Hàm nhẹ nhàng ngâm nga một bài hát ru, dỗ các nhóc con ngủ như bình thường. Giọng cô ngày càng nhẹ hơn, bình thường cô dỗ khoảng 5 hoặc 6 phút thì bọn nhóc đã ngủ rồi. Nhưng khi cô định đứng dậy thì Huyên Huyên đột nhiên mở mắt ra gọi: "Mama." Ngay sau đó Vũ Đồng và Khả Hinh cũng mở mắt ra, ba cặp mắt to tròn đáng yêu nhìn cô. Vẻ mặt của Tô Thi Hàm hoàn toàn bất lực . Cô chỉ có thể quay lại nôi một lần nữa, sờ sờ ba đứa nhỏ, nói:
"Huyên Huyên, Vũ Đồng, Khả Hinh, sao các con vẫn chưa ngủ?” “Tỉnh."
Huyên Huyên kêu lên. (phát âm không chuẩn, nghe giống như là ‘Tinh- ngôi sao’)
Ngôi sao à? Tô Thi Hàm tỏ vẻ khó hiểu, bây giờ là ban ngày làm sao xuất hiện ngôi sao đây? Khi Huyên Huyên thấy mẹ không hiểu ý của mình, cậu nhóc lo lắng đến cau mày. Hai em gái ở bên cạnh còn lo lắng hơn cả anh trai, Vũ Đồng xoay đầu nhỏ của mình rồi đột nhiên bật khóc.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền