Chương 556: Có Tần Lãng ở đây thật sự là may mắn
Sau buổi đấu giá, hai vị viện trưởng thắng lợi trở về, trên gương mặt hai người luôn nở nụ cười tươi rói.
Phạm Văn Hoa vỗ vai Tần Lãng nói: “Tiểu Tần, hôm nay ít nhiều gì cũng cảm ơn cháu đã tới đây, nếu không chúng ta chịu thiệt vì mấy món đồ đồng đó rồi.”
Lê Hòa Thái nói: “Không chỉ cái này, những cái khác cũng là nhờ ánh mắt của Tần Lãng tốt. Nhanh chóng kêu chúng ta ra giá, như vậy chúng ta mới có thể thật sự thuận lợi chiến thắng."
"Tần Lãng, cháu đúng là có thiên phú về giám định bảo vật. Chú hiếm thấy người nào giống như cháu, nhìn thoáng qua cũng có thể thấy được chi tiết ẩn chứa dấu vết lịch sử trong đó. Cháu thật sự không có ý định gia nhập viện bảo tàng hay sao? Với khả năng của cháu hẳn là có thể trực tiếp chiếm một vị trí trong đó. Ước tính trong vòng hai năm, cháu sẽ có thể ngang hàng với lão Phạm.
"Lê Hòa Thái đã nghe Phạm Văn Hoa nói Tần Lãng từ chối ông ấy, nhìn thấy năng lực của Tần Lãng ngày hôm nay, ông không khỏi muốn thuyết phục Tần Lãng một lần nữa.”
Tần Lãng nói: “Cám ơn lòng tốt của hai vị viện trưởng, nhưng cháu đã hạ quyết tâm rồi.”
Phạm Văn Hoa khẽ thở dài nói: “Thôi quên đi, chú sẽ không ép buộc cháu, cháu còn nhỏ vẫn còn một chặng đường dài phía trước. Giám định đồ cổ chỉ là một trong vô số tài năng của cháu, tương lai của cháu nhất định sẽ rộng mở hơn, viện bảo tàng không nên hạn chế sự phát triển của cháu."
"Tần Lãng, chú vẫn nói như vậy, chú tôn trọng lựa chọn của cháu. Nhưng một ngày nào đó cháu quá mệt mỏi và muốn ổn định cuộc sống, cánh cửa của viện bảo tàng của chúng ta sẽ luôn rộng mở cho cháu."
Cả ba người họ đến bên ngoài phòng nghỉ.
Cùng lúc ấy, người phụ trách cửa hàng trực tuyến vội nghĩ có nên trực tiếp đến cửa hàng để đặt hàng hay không. Kết quả vừa gọi điện thoại đến cửa hàng, trong cửa hàng âm thanh đang rất ồn ào, bên kia nói được một hai câu thì đã cúp máy. Đại khái nói là trong tiệm đột nhiên có rất nhiều khách hàng kéo tới, đang tranh nhau mua tác phẩm điêu khắc gỗ.
Trong khi đó, tài xế của Phạm Văn Hoa cầm trong tay một hộp quà tinh tế bước vào. Phạm Văn Hoa nhận lấy hộp quà đặt trước mặt Tần Lãng.
“Tần Lãng, hôm nay nhờ có cháu mà chúng ta mới thuận lợi lấy lại những món cổ vật thuộc về đất nước của chúng ta. Đây là món quà nhỏ của viện bảo tàng chúng ta đã chuẩn bị cho cháu.”
Tần Lãng nói: “Viện trưởng không cần khách khí như vậy. Là một người con của đất nước, cháu cũng không muốn những cổ vật của đất nước chúng ta bị lưu lạc ra bên ngoài."
"Chú biết, cháu là một người yêu nước. Nhưng món quà này chỉ là một chút tâm ý nhỏ của viện bảo tàng chúng ta. Lần trước khi chú đến nhà cháu, chú đã nghĩ ngay đến nó. Cháu hãy mở nó ra xem, chú tin chắc rằng sau khi mở ra xem cháu sẽ thích nó đấy!” Phạm Văn Hoa nói.
Tần Lãng mở hộp quà trước mặt ra, bên trong có ba cái hộp nhỏ. Hắn tiếp tục mở ba cái hộp ra, mỗi hộp bên trong đều có một mặt dây chuyền hình con trâu nhỏ bằng vàng.
Hơn nữa, ba con trâu điều có điểm đặc sắc riêng. Con trâu ở hộp thứ nhất ôm một thỏi vàng siêu lớn trong ngực, trên người cũng được điêu khắc hoa văn đồng tiền.
Con trâu ở hộp thứ hai ngậm trong miệng một quả hồng, sau
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền