Chương 567: Huyên Huyên giả vờ mạnh mẽ
Cậu bé hai tuổi trước mặt Huyên Huyên, khi vừa nghe thấy thông tin phải tiêm, cậu nhóc đã bắt đầu khóc, vùng vẫy để rời khỏi vòng tay của bà mình. Cậu bé hai tuổi này sức lực rất mạnh cộng thêm quần áo mùa đông cũng khá dày. Bà cụ suýt chút nữa trượt tay để cậu bé chạy ra cửa lao ra ngoài. Tần Lãng vội vàng vươn tay ngăn cậu bé lại, bà cụ cũng bước nhanh đi tới, nói lời cảm ơn Tần Lãng xong thì bế cậu bé trở về phòng.
"Bé con, đừng khóc nữa. Dì nhất định sẽ nhẹ nhàng. Con đừng lo lắng nha, sẽ không đau đâu."
"Đau quá! Con không muốn tiêm, huhuhu!"
Đứa trẻ khóc thét lên, vùng vẫy liên tục khiến bà cụ và y tá tiêm thuốc vô cùng bất lực.
Một trong hai bé là bé trai 2 tuổi đã biết nói và biết diễn đạt, nhưng thực sự cậu bé ở độ tuổi này chính là sợ tiêm nhất. Bé hai, ba tuổi là đối tượng khó xử lý nhất, bé biết tiêm rất đau. Hơn nửa là đã biết sợ cho nên trước khi tiêm bé đã bắt đầu sợ hãi. Trẻ nhỏ không sợ tiêm, vì chúng không biết tiêm nghĩa là gì, chỉ khi kim đâm vào da rồi cảm thấy đau thì các bé mới khóc. Nhưng về cơ bản tiêm xong rồi, cha mẹ dỗ một chút là được. Khi lớn hơn một chút, đến bảy hay tám tuổi, trẻ ít sợ tiêm hơn. Ít nhất trẻ sẽ không quấy khóc trước khi tiêm.
Cùng lúc ấy, Huyên Huyên lúc đầu cũng khá sợ, vừa được đưa đến cửa thì cậu nhóc sắp khóc rồi, mắt cũng đã đỏ hoe. Thế nhưng có anh trai bất ngờ chạy tới làm cậu giật mình. Lúc này Huyên Huyên đang ngẩn người nhìn anh trai đang lăn lộn trên mặt đất ...
Tần Lãng vốn đã định trấn an con trai đang khóc vì sợ tiêm thuốc, nhưng không ngờ lại náo loạn như vậy, cậu nhóc quên cả sợ tiêm, hoàn toàn bị anh trai trước mặt hấp dẫn…
Huyên Huyên bối rối nhìn baba mình một hồi, sau đó đột nhiên chỉ vào anh trai trên mặt đất nói:
"Khánh khách, thoa thoa”.
Tần Lãng lập tức nói: "
Ừm! Anh trai sợ đau cho nên sợ quá mới khóc, nhưng thật ra tiêm không đau nha. Các dì y tá tiêm thuốc rất dịu dàng, nhất định sẽ nhẹ nhàng với con."
"Huyên Huyên, chúng ta hãy là một đứa bé dũng cảm, một người đàn ông chân chính, chúng ta sẽ không sợ những việc nhỏ nhặt như tiêm thuốc này phải không nào."
Huyên Huyên nghe lời baba xong, cái đầu nhỏ như có điều gì đó suy nghĩ, đột nhiên vỗ vỗ cánh tay của Tần Lãng, chỉ xuống sàn nhà. Tần Lãng đặt con trai xuống, dẫn cậu bé đi về phía trước.
Huyên Huyên đi đến bên cạnh anh trai đang nằm dưới đất, vươn tay kéo nhẹ tay áo cậu bé. Đứa bé nước mắt lưng tròng khóc la kêu gào ban nãy quay đầu lại, nhìn thấy một đứa bé nhỏ hơn mình. Còn dễ thương như một cái bánh bao gạo nếp nhỏ, cậu bé lập tức ngây ra một lúc.
Huyên Huyên kéo chiếc khăn vuông nhỏ trên người mà dì Vương chuẩn bị cho mình, cái khăn này được ghim bằng một cái kim tây bằng nhựa trên áo của cậu bé. Bởi vì bây giờ bọn trẻ thỉnh thoảng còn chảy nước miếng nên phải lau thường xuyên. Ở nhà thì thuận tiện hơn có thể lau sạch bằng khăn giấy bất cứ lúc nào. Nhưng khi ra ngoài, thì ghim một cái khăn nhỏ lên áo để có thể dễ dàng lau miệng cho bé.
Huyên Huyên cố gắng cầm khăn nhỏ lên đưa về phía gương mặt của anh trai nhỏ. Chiếc khăn vuông nhỏ không quá to, được ghim trước ngực, khi kéo lên chỉ có thể
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền