Chương 585: Một ngày hoài niệm
Tần Lãng và Tô Thi Hàm đi dạo trong thôn. Sau khi chia tay Tô Đình Ngọc và bọn nhỏ, tâm trạng của Tô Thi Hàm có vẻ không tệ.
Tần Lãng nói: “Gặp được bạn thời thơ ấu vui vẻ như vậy?”
Tô Thi Hàm gật đầu: “Vâng! Rất vui!”
“Mặc dù em đã không nhớ quá nhiều những chuyện liên quan đến chị Đình Ngọc nhưng mà em nhớ được, hồi nhỏ các chị Đình Ngọc và các chị khác lớn hơn em gần 10 tuổi nhưng mà trong thôn lúc đó, họ là những người có tuổi tác không khác em lắm nên em rất thích đi chơi theo sau các chị ấy.”
“Nhưng mà chắc anh cũng rõ tuổi tác của chúng em chênh lệch quá lớn nên rất khó để chơi cùng nhau. Mỗi lần chơi với em thì họ đều không được tự nhiên nên em luôn nghĩ rằng đó là do họ không thích mình. Nhưng sau khi nghe chị Đình Ngọc nói thì em nhận ra rằng họ cũng rất thích em.”
Trước đó, Tô Thi Hàm đã gặp Tô Đình Ngọc. Đối phương gật đầu, sờ mặt nói:
"Xem ra em vẫn còn nhớ chị chỉ là không còn nhận được hình dáng của chị nữa. Nhiều năm như vậy quả thực chị đã già đi rất nhiều."
Tô Thi Hàm vội vàng lắc đầu nói:
" Không có! Chỉ là lúc đó em còn quá nhỏ nên có nhiều chuyện không thể nhớ được. Trong ấn tượng của em là khi chị Đình Ngọc vẫn còn đang học cấp 1. Sau này khi chị học cấp 2 thì em cũng không còn gặp nhiều. Thật sự là thiếu nữ lớn đến mười tám tuổi thì sẽ thay đổi nên bây giờ em mới không nhận ra."
"Em mới là thiếu nữ mười tám. Khi còn bé em là một cô bé xinh đẹp. Lúc đó, mỗi lần trở lại thôn của chúng ta thì bọn nhỏ đều thích nhìn thấy em. Một cô bé dễ thương nhìn như một con búp bê nha.” Tô Đình Ngọc nhớ lại những chuyện lúc đó, nụ cười hạnh phúc tràn đầy trên khuôn mặt.
"
Khi đó, em thích chạy theo sau mấy cô gái bọn chị. Thật ra bọn chị đều rất thích em nhưng chúng ta rất xấu hổ. Em cũng biết ở quê bọn chị rất nhút nhát, tuy rằng có thích em nhưng không dám tới gần em. Nhưng mỗi lần em chơi cùng bọn chị thì bọn chị đều vui vẻ hồi lâu, nói dáng dấp em dễ nhìn, tóc đen bóng, không giống như bọn chị, tóc như cỏ khô.
"Những điều đó dường như mới xảy ra ngày hôm qua nhưng nhiều năm đã trôi qua và giờ chị cũng đã ba mươi tuổi rồi. Em đã có con rồi nhưng có một điều không thay đổi chính là em vẫn xinh đẹp như vậy và đã tìm được một người chồng đẹp trai nữa nha!”
Tô Thi Hàm nghe vậy cười ngượng ngùng. Bọn nhỏ vây quanh Huyên Huyên, Vũ Đồng và Khả Hinh. Lũ nhỏ rất hoạt bát và tích cực trả lời các anh chị. Mặc dù lời nói vẫn chưa rõ ràng, cũng không phải là cách phát âm bình thường mà là giọng sữa non nớt và khuôn mặt nhỏ nhắn, nhưng dù vậy vẫn làm cho bọn nhỏ chung quanh vui vẻ vây quanh.
Tần Lãng sờ đầu của nàng nói: “Cho nên, Thi Hàm, em xem trong thôn có nhiều thứ đã thay đổi nhưng vẫn còn sót lại rất nhiều thứ."
Ví dụ, hương vị của củ ấu trong trí nhớ của em, còn có cả ấn tượng của chị Đình Ngọc đối với em.
"
Tô Thi Hàm gật đầu nói:"
Vâng!"
"Mặc dù em không về quê hương nhiều lắm, cũng chưa sống lâu nhưng dấu vết tồn tại của em sẽ không bao giờ biến mất."
“Cũng giống như Huyên Huyên, Vũ Đồng và Khả Hinh vậy. Đây là lần đầu tiên chúng đến đây và chúng có thể sẽ ít có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền