Chương 587: Tam Anh chiến Lữ Bố ra mắt
Đúng lúc ông cụ Tô đang nói chuyện thì bữa tiệc cũng chính thức bắt đầu. Các phóng viên đang cầm máy quay ở đây đang loanh quanh chụp lại những hình ảnh sinh động tại hiện trường.
Tiếp khách xong, Lương Quảng Lai cũng trở lại bàn chính, vừa đi tới thì chủ động rót trà cho mọi người. Thấy ông ta cầm ấm trà lên, ông cụ nhà họ Lương lập tức cầm chén lên, đợi con trai châm trà cho mình.
Ai biết Lương Quảng Lai lại cầm lấy cái ấm, vòng qua một vòng đi thẳng đến bên cạnh Tần Lãng.
"Tần đại sư, mời ngài uống trà! Hôm nay có quá nhiều người, tôi thực xin lỗi vì sự tiếp đón không chu đáo."
Ông cụ nhà họ Lương khẽ nhíu mày.
Có chuyện gì vậy? Tại sao thái độ của con trai của ông ta đối với Tần Lãng lại có gì đó không đúng? Chẳng lẽ những gì ông cụ nhà họ Tô nói đều là thật, Tần Lãng là người có thực lực như vậy sao?
Ông cụ nhà họ Lương còn chưa có cơ hội hỏi thăm con trai thì bữa tiệc sinh nhật đã bắt đầu rồi.
Cùng lúc đó, ông cụ Tô rất không hài lòng về chuyện này. Phải biết những ông lão này bình thường thì hiền lành nhưng khi nói về con cháu của mình thì đều ăn miếng trả miếng, không chịu thừa nhận thất bại chút nào…
Bao năm nay ông Tô đều dựa vào Tô Vĩnh Thắng nên ở trong thôn luôn được săn đón và hâm mộ. Hôm nay lại nghe ông Lương nói những lời này thì ông cụ nhà họ Tô lập tức không phục.
"Tôi thấy chính là Quảng Lai của nhà ông có mắt nhìn tốt. Ông xem, thằng bé chọn nghề này, mới lập nghiệp được mấy năm mà đã kiếm được nhiều tiền như vậy, hơn nữa còn tìm được cháu rể của tôi, đây còn không phải mắt nhìn tốt thì là gì?”
Ông cụ nhà họ Lương nghe xong, lời này tại sao lại cảm thấy không đúng lắm? Rõ ràng là con trai của ông được khen ngợi, vậy sao ông ta lại cảm thấy ẩn ý bên trong là khen cháu rể của họ chứ?
"
Cháu rể của ông thật sự rất đẹp trai nhưng chuyện này thì liên quan gì đến Quảng Lai nhà chúng tôi? Quảng Lai nói rằng có quen biết một vị họ Tần nhưng mà không có nói làm cách nào mà quen biết được.
"
Ông cụ nhà họ Tô cười nói: "
Không phải là bởi vì cái đấy! Đó là vì Quảng Lai nhà ông đến tìm người nhờ giúp đỡ lại vừa hay tìm được Tần Lãng nhà tôi.
"
Nghe vậy, ông cụ nhà họ Lương hỏi lại: “Quảng Lai của tôi tới nhờ Tần Lãng nhà ông làm cái gì?” Vẻ mặt của ông cụ nhà họ Lương không tin.
Ông cụ nhà họ Tô tiếp lời: "
Đứa bé Quảng Lai này quả thật rất có triển vọng nhưng khởi nghiệp hơi muộn. Ông nói xem nếu trước đây ông không bất công mà chia đều tiền cho mấy đứa bé thì có phải Quảng Lai đã kiếm được rất nhiều tiền rồi.
"
Ông cụ nhà họ Lương đáp trả: "
Ông vừa cười vừa nói:
"Ông Tô, ông có phải là nhầm rồi không? Không phải là cháu rể của ông vẫn còn là sinh viên đại học hay sao? Quảng Lai của tôi điều hành một công ty bảo an, có chuyện gì mà cần phải nhờ cháu rể của ông giúp chứ?”
"
Tôi nghĩ là rằng hai người bọn họ quen nhau là vì biết mình là cháu rể của ông nên mới quan hệ thân thiết hơn chứ.
" Ông cụ nhà họ Tô nói.
"
Ài! Tôi nói mà ông không tin! Cái đó…Cái đó…” Ông cụ nhà họ Tô vội vàng, suýt chút nữa đã tiết lộ chuyện bức bình phong điêu khắc giá 20 triệu ra.
Vẫn là bà cụ Tô
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền