Chương 102
Trên khán đài thi đấu cưỡi ngựa thưa thớt, ngoài phụ huynh và huấn luyện viên chuyên nghiệp, sớm muộn cũng có nhóm khán giả đặc biệt. Đừng xem cuộc thi này cấp thấp nhưng sân vẫn thu phí vào cửa.
Nhân viên thu phí: ? Nhóm người này mua vé cũng phải sai trợ lý ra. Những ông trung niên khoe mẽ không còn giới hạn ở bàn rượu nữa? Ra đây cũng để tỏ ra "oai"?... Ngồi đây, người giàu nào chưa từng xem đua ngựa?
Tổng giám đốc Lưu cũng hơi tò mò, con gái Giang Bác sao có thể giỏi vậy, vượt cả khả năng của cha nó sao? Ông ta cười nói:
"Sáng ngồi cùng nhau cũng chỉ uống trà. Dịp hiếm có, sao chúng ta không đi cổ vũ tiểu thư Giang một chút?"
Cũng xem như nâng mặt Giang Bác.
Những người khác liền gật gù đồng ý.
"Tiểu Lý, cậu đi trả tiền. Hôm nay chúng ta bao."
Tổng giám đốc Lưu nói.
"Để tôi đi. Đúng ra phải tôi mời mọi người tới xem."
Giang Bác nói.
"Ê tổng giám đốc Giang, việc nhỏ này đừng tự nhận hết vậy chứ."
Dĩ nhiên số tiền này với họ mà nói chẳng thấm vào đâu.
Át Phùng cùng nhóm chậm rãi vào chỗ ngồi. Sự xuất hiện của họ cũng thu hút rất nhiều ánh nhìn, trong số đó có cả Giang Bác.
Giang Bác nghe thấy Át Phùng nói:
"Nếu ta có thể lên đó dắt ngựa cho nàng thì tốt biết mấy."
Đồ Duy lạnh lùng lên tiếng:
"Kiểm soát bản thân đi, nếu lát nữa mấy con ngựa không đứng yên, nàng sẽ nổi giận đấy."
Át Phùng:
"Thì do chúng quá yếu thôi mà."
Có liên quan gì tới ta?
Mọi người nhìn các tay đua trẻ, dắt ngựa vào sân, đi bước chậm, bước nhanh, rẽ vòng.
"Đây là lần kiểm tra ngựa thứ ba rồi phải không? Nhưng mấy con ngựa này chẳng có gì nổi bật."
"Đúng, không phải ngựa thuần chủng, dòng máu không tinh."
"Ngựa còn trẻ, cơ bắp không đẹp."
Phụ huynh bên cạnh bất giác chăm chú nghe, tò mò không biết nhóm người này từ đâu ra, lại bàn tán rôm rả như vậy!
Ngay lúc này, Giang Tích xuất hiện.
Mọi người lập tức im lặng.
Thiếu nữ đổi trang phục chuyên nghiệp. Bộ đồ cưỡi ngựa màu trắng ôm eo, roi đen cô khéo léo cầm trên tay. Cô đi chậm rãi, gió thổi bay tóc.
Thiếu nữ liếc mắt. Ngựa bên cạnh cô, tự nhiên cúi đầu, chạm lòng bàn tay cô.
Đó là con ngựa vàng nhạt cao lớn, đi dưới ánh nắng như được phủ thêm lớp ánh vàng lộng lẫy, hoàn toàn nổi bật so với các ngựa xung quanh. Giống như đua xe, khi dụng cụ thi đấu tự có, không tránh khỏi sự "bất công".
"Con ngựa này đẹp!"
Bên cạnh Giang Bác, tổng giám đốc Lưu không nhịn được khen.
Giang Kỳ: "... ?" Anh ấy cảm giác con ngựa này... hình như quen quen?
"Tiểu thư lại thuần phục được con ngựa này sao?"
Người khác cũng khen:
"Nếu không nhầm, năm nay tiểu thư mới 16 tuổi phải không?"
Giang Bác chỉ mỉm cười, không nói gì. Chẳng còn cách nào khác, ngoài cười ông cũng chỉ cười. Bởi ông nhận ra, mình hoàn toàn không biết gì về Giang Tích!
Giang Kỳ không vừa lòng. Những người này chỉ nhắc đến tiểu thư Giang, như quên mất tiểu thư Giang thực sự. Giang Kỳ bình tĩnh, muốn xem Giang Tích nũng nịu hôm nay còn làm gì nữa.
Phần kiểm tra ngựa kết thúc nhanh chóng. Giang Tích và con ngựa chiếm hết ánh mắt mọi người.
Hôm nay trên sân cũng có phóng viên. Dù chỉ một hãng, vẫn là bên tổ chức tốn tiền mời. Đúng vậy, đau lòng nhưng vẫn phải tự chi tiền mời. Hãng truyền thông duy nhất, cầm máy quay, hướng về Giang Tích. Như muốn quay từ đầu đến chân cô. ... Xinh đẹp thì ít nhiều cũng tăng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền