ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Vu Nữ Xuyên Thành Con Nuôi Hào Môn

Chương 148. Chương 148

Chương 148

Trình Liệt véo đầu ngón tay.

Anh không hiểu tại sao Giang Tích gửi đoạn ghi âm này cho mình...

Anh nhận ra suy nghĩ của mình dường như bay xa.

Khuôn mặt mờ nhạt của cô gái chợt hiện rõ hơn trong đầu.

Cô thật sự rất xinh...

Nhưng Trình Liệt vốn ít quan tâm những chuyện này.

Ánh mắt Trình Liệt lóe lên, khi cúi đầu, đôi mắt phượng sắc bén càng thêm lạnh lùng.

Ngay lúc đó, Giang Tích gửi tiếp: [Họ nói gì vậy?]

Trình Liệt: [Khen cậu đẹp.]

Giang Tích: [? Không phải đang mắng tôi sao?]

Trình Liệt: [Không. Nhưng đó là một nhóm người cực kỳ vô lễ.]

Anh nói khéo léo.

Có lẽ vì trong suy nghĩ của anh, Giang Tích vẫn chỉ là cô gái ghét học, cần được bảo vệ.

Giang Tích: [Tôi biết rồi.]

Cô không ngạc nhiên.

Khi gặp người phụ nữ xinh đẹp, có người bàn tán về nhan sắc, cũng khó tránh có người hỏi liệu có thể trở thành tình nhân hay không.

Đại Vu ở nước Cổ cũng từng gặp những người như vậy.

Rồi người đó biến thành một vũng bùn.

Giang Tích không hề có cảm giác trước lời bàn tán của họ.

Cô chỉ không thích cảm giác xung quanh toàn là những kẻ ẩn số, nghĩ đến các gương mặt ngoại quốc trong Thế vận hội sắp tới... Đại Vu đã cảm thấy không vui.

Ngoài ra, Giang Tích nhìn số tiền đã bị hoàn trả, cau mày khó chịu.

[Sao tiền lại bị trả lại?]

Phải chăng cô thao tác sai?...

Giang Tích thử chuyển khoản hai lần, sau đó cất điện thoại, không xem nữa.

Cô suy nghĩ một lát, lại hỏi: [Cậu có muốn nhận một hợp đồng phiên dịch lớn không?]

Cô không thể đứng yên ở đây chờ tin.

Ngẩng đầu lên, đối diện với gương mặt đầy kiên nhẫn của Ân Lĩnh, Giang Tích nói: "Đi thôi."

Ân Lĩnh vẫn dõi mắt về phía mấy người ngoại quốc kia:

"Họ đã xúc phạm cháu."

Giang Tích hoàn toàn không quan tâm đến họ, chỉ hé môi nói vài từ ngắn gọn:

"Chẳng quan trọng."

Ân Lĩnh:

"Được, theo ý tiểu thư Giang. Vậy chúng ta lên lầu ngay bây giờ chứ?"

Giang Tích đáp một tiếng.

Lúc này, huấn luyện viên Sài và mọi người cũng vừa kịp theo đến.

Bà ấy có chút bối rối nhìn Giang Tích:

"Vệ sĩ của em để lại chiếc Bugatti nói là để em dùng khi thi đấu. Nhưng... liệu có quá phô trương không?"

Dưới sự giải thích tận tình của thư ký Hứa, bây giờ huấn luyện viên Sài cũng hiểu được chiếc xe đó đắt đỏ tới mức nào.

Giang Tích hỏi lại bà ấy:

"Phô trương sao?"

Huấn luyện viên Sài gật đầu:

"Chiếc xe đó, rất đắt."

Nhưng Đại Vu nghe xong lại rất hài lòng:

"Không tệ, xứng đáng với tôi."

Huấn luyện viên Sài lập tức nghẹn lời.

Nhớ lại lúc trước, khi hỏi thư ký Đinh xin một căn phòng hay vài món trang sức vàng, thư ký Đinh cũng không cung cấp được. Bây giờ Giang Tích rất hài lòng với cuộc sống hiện tại.

Ân Lĩnh bật cười:

"Hình như hôm nay tôi chuẩn bị quá khiêm tốn, không hợp với sở thích của tiểu thư Giang."

Giang Tích: "Không sao." Ông ấy không phải là thuộc hạ của cô, cũng không phải "cha" cô.

Hơn nữa, ông ấy là cháu trai của ông lão Ân, yêu ai yêu cả đường đi, khiến Giang Tích có thêm chút thiện cảm.

Ân Lĩnh:

"Nhưng giờ tôi nhớ rồi, hy vọng lần sau sẽ làm tiểu thư Giang vui."

Giang Tích không nói không cần, chỉ gật đầu.

Bởi trong khái niệm của cô, người khác làm gì cho cô, cũng là vinh dự của họ.

Điều đó đồng nghĩa, cô sẽ quan tâm lại họ.

Các đại Ma Vương và Ân Lĩnh, thực ra đều chuẩn bị khách sạn riêng cho Giang Tích.

Mỗi người một ý tưởng, chọn khách sạn cũng hoàn toàn khác nhau.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip