ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Vu Nữ Xuyên Thành Con Nuôi Hào Môn

Chương 152. Chương 152

Chương 152

Một tiếng bước chân gấp gáp vang lên gần đó.

"Thưa ngài!" Người hầu ngoài cửa hét một tiếng ngắn gọn, sau đó không thể phát ra thêm tiếng nào nữa.

Một nhóm người cao lớn, huấn luyện bài bản, nhanh chóng tiến vào sảnh tiệc, lập tức bao vây xung quanh.

Cha Ngải giật mình, không còn tâm trí để quan tâm tình hình của Ngải Huân.

"Mấy người là ai?"

Cha Ngải gắt hỏi.

Người dẫn đầu, đi giày ngắn, bước tới chậm rãi:

"Bộ phận đặc nhiệm, đang thực hiện nhiệm vụ, mong ông hợp tác."

Đối phương giơ thẻ chứng minh.

Cha Ngải run lên, thoáng thấy mấy chữ

"Tác chiến đặc biệt"

.

Ông ta không hiểu bộ phận đặc biệt là gì, chỉ là bản năng liên tưởng tới lực lượng đặc cảnh.

Nhìn thấy vài người vượt qua ông ta, tiến tới khống chế Ngải Huân.

Nhưng không dễ gì.

Cô ả hét lên, liên tục kêu:

"Cha ơi, cha!"

Lần này là sợ thật sự.

Cô ả có thể cảm nhận rõ rệt cảm giác lạnh buốt ấy.

Cái thứ đó... là sinh vật sống!

Nó quấn chặt vào vòng tay, siết chặt cổ tay cô ả.

Cha Ngải chưa từng thấy Ngải Huân mất bình tĩnh đến vậy, ông ta định lao đến bên cô ả mà không suy nghĩ gì nhưng bị phu nhân Ngải níu lại.

Cha Ngải tức giận đến mức, khi giơ tay định tát phu nhân Ngải, Ngải Mạn Đan cũng định tiến lên can ngăn thì...thấy Ngải Huân bị khống chế.

Cha Ngải sững sờ, trong lòng dâng lên nỗi hoảng hốt:

"Không, đợi đã, chúng tôi... đây chỉ là mâu thuẫn gia đình thôi..."

Mâu thuẫn gia đình cũng bị đặc nhiệm bắt sao?

Cùng lúc ấy, Ngải Mạn Đan đứng tại chỗ, nghe giọng cô gái từ đầu dây bên kia:

"Vào đông người à?"

Cô gái nói nhẹ nhàng: "Đừng sợ."

Giọng cô vừa mềm vừa trong nhưng lại mang đến cảm giác an toàn tuyệt đối.

Giang Tích nhanh chóng kết thúc cuộc gọi với Ngải Mạn Đan, Ngải Mạn Đan còn chưa kịp hỏi thêm.

Ngay sau đó, một cuộc gọi mới đến với Giang Tích.

Giọng ông lão Ân vang lên từ đầu dây, mang theo nụ cười:

"Tôi nghĩ họ tới khá kịp thời."

Giang Tích: "Chắc vậy."

Ông lão Ân:

"Cái thứ đó sẽ chạy lung tung, không biết họ có bắt kịp không."

Giang Tích không quan tâm:

"Không sao, chạy cũng có thể bắt lại."

Ông lão Ân:

"Ừ, chỉ sợ nó làm hại người vô tội."

Giang Tích suy nghĩ một lát, nói:

"Ông gửi vòng tay về cho tôi, tôi sẽ bắt nó. Nhu Triệu rất thích ăn những thứ này, chỉ cần Nhu Triệu ăn nó sẽ không còn nguy hiểm gì nữa."

Ông lão Ân gật đầu.

Quay trở lại nhà họ Ngải, Ngải Huân vẫn hoảng sợ vùng vẫy nhưng cố gắng cũng vô ích vì cô ả bị giữ chặt. Nước mắt Ngải Huân rơi.

Cha Ngải, phu nhân Ngải và Ngải Mạn Đan đều bị mời ngồi bên ghế sofa.

Nói là mời nhưng cha Ngải cảm thấy đây giống việc thẩm vấn và giám sát hơn.

Đối diện với những người mạnh mẽ và bí ẩn, ông ta cảm nhận nỗi sợ bản năng.

Nhưng ông ta vẫn cố gắng giữ thể diện chủ gia đình, mặt nghiêm hỏi:

"Tôi nghĩ, bắt chúng tôi chắc cũng phải có lý do chứ..."

Không ai để ý đến ông ta.

Người dẫn đầu đeo găng tay, tháo vòng tay vàng khỏi cổ tay Ngải Huân, nhanh chóng bỏ vào túi kín trong suốt, rồi đặt vào một hộp.

"Các cậu làm gì vậy?"

Cha Ngải trợn mắt:

"Các cậu làm khó một cô gái chưa thành niên sao?"

Người dẫn đầu mới từ từ đứng thẳng, cởi găng tay, vứt vào túi nhựa đen khác, nói:

"Mang đi đốt."

Ai đó đáp lại, lập tức xách túi nhựa đen đi ra ngoài.

Quá trình này khiến nhà họ Ngải càng hoang mang hơn.

Trực giác cha Ngải cảm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip