Chương 171
Giang Tích không biết mình ngủ lúc nào. Sáng hôm sau đánh thức cô không phải đồng hồ, mà là Bành Quyên. Bành Quyên rất quen thuộc đảm nhiệm vai trò "báo thức" của cô. Điều này khiến Giang Tích càng ngày càng có thiện cảm với cô nàng... Vì thế, trong lòng cô tự so sánh, Giang Mạt và Bành Quyên, ai thích hợp làm "nữ quan số một" của mình hơn.
Giang Tích cùng đội bắn cung tới căn tin ăn sáng. Cô vừa cắn bánh bao sữa trứng, vội đứng dậy:
"Đi sân thi đấu à? Ưm?"
"Đừng, không cần. Ngồi xuống ăn thật ngon trước đi."
Bành Quyên đẩy cô ngồi lại.
Nhìn môi Giang Tích còn lấm tấm ánh sữa đậu nành, Bành Quyên đưa giấy cho cô.
Giang Tích:
"Sắp đến giờ rồi."
Bành Quyên:
"Ừ, sắp đến... nhưng giờ thi đấu của chúng ta bị hoãn."
Giang Tích giật mình: "Hả?"
Nhìn cô cầm bánh bao trong tay, miệng vô thức nhai, biểu cảm hơi ngây người. Bành Quyên thấy hình ảnh này dễ thương nhưng nghĩ tới việc hoãn thi đấu, cô nàng không cười nổi.
"Thật sự hoãn, khu vực thi đấu hôm qua bị nước ngập. Nên em không cần lo..."
"Nước... ngập?" Giang Tích nghiêng đầu. Cô học nhiều môn không tốt lắm. Nhưng Đại Vu vẫn nhớ rõ, khu vực bên hồ, sân cao hơn mặt hồ rất nhiều... sao lại bị ngập? Trừ khi Nhu Triệu ở dưới nước, làm dấy lên thủy triều. Nhưng Nhu Triệu không ở đây.
Giang Tích thoáng nhận ra điều gì đó. Cô ngẩng mắt nhìn quanh, thấy căn tin rất ít người.
"Hôm nay ăn sáng ít người vậy sao?"
Giang Tích lên tiếng.
Bành Quyên gật đầu:
"Chắc một số người bị hù rồi."
"Bị hù à?"
"Ừ, tôi cũng nghe người ta kể, nước ở hồ đêm khuya bỗng dưng... bay lên."
"Bay lên?" Những người khác cũng không nhịn được chen vào.
"Ừ, bay lên, rồi rơi xuống từ trên không, chảy ra chỗ cỏ. Tôi nghe nói có cây suýt nữa thì hỏng rễ vì bị ngập."
"Chuyện này có vẻ quá vô lý..."
"Chắc là vòi nước trên mảnh xanh bị hỏng, nước tràn ra làm ngập cỏ. Vào thời điểm quan trọng thế này mà xảy ra sự cố như vậy, ảnh hưởng đến thi đấu. Tôi đoán người trông coi mảng xanh sẽ phải chịu trách nhiệm."
Giang Tích không coi đây là chuyện huyền huyễn, cô nghe rất chăm chú, rồi đặt xuống thức ăn, quyết định đi gặp đội đấu kiếm.
"Đội đấu kiếm hôm nay vẫn còn thi đấu chứ? Em cũng có thể đi xem."
Bành Quyên uống xong sữa, vò hộp lại, thả vào thùng rác.
Giang Tích gật đầu, quyết định đi tìm đội đấu kiếm một mình. Bành Quyên cũng hơi động lòng nhưng nghĩ lại thì thôi. Trận đấu bị hoãn, có thời gian còn tốt hơn để luyện tập chính xác.
Giang Tích đi về hướng sân vận động nhưng không đi quá xa. Cô nghĩ lại, rồi gọi thêm Trình Liệt đi cùng.
Trình Liệt đến rất nhanh. Như vừa rửa mặt xong, tóc mái còn hơi ướt. Khuôn mặt trông càng sạch sẽ, sắc nét.
Giang Tích hơi do dự:
"Cậu ăn sáng chưa?"
Trình Liệt dừng bước: "... Chưa."
Giang Tích suy nghĩ rồi nói:
"Vậy cậu nhịn một chút, trưa sẽ có cơm mà ăn."
Trình Liệt: "..."
Anh tưởng Giang Tích quan tâm đến mình... Có lẽ, có khả năng cô sẽ đưa anh chút thức ăn. Nhưng không có cũng không sao. Ánh mắt Trình Liệt lóe lên vài giây, rồi lại trở về bình thản.
Anh đi cùng Giang Tích về phía sân vận động.
"Đi xem đấu kiếm à?"
Trình Liệt đột nhiên hỏi.
"Ừ."
Bước chân Trình Liệt lại dừng, anh nói:
"Không cần đi nữa."
Giang Tích nghiêng đầu, nhìn anh lạ lùng: "Sao vậy?"
"Trận đấu đấu kiếm bị hoãn."
"Cái này cũng bị hoãn?... Tin cậu thật nhanh nhạy."
Trình Liệt chợt nhận ra, hóa ra tin tức của mình
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền