ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Vu Nữ Xuyên Thành Con Nuôi Hào Môn

Chương 189. Chương 189

Chương 189

Đúng lúc đó, đội ngũ bảo trì cũng tới nơi. Phía sau là Bành Quyên, tay còn xách theo bữa sáng. Cô nàng đưa hộp đồ ăn cho Giang Tích:

"Em cũng lấy phần cho vệ sĩ của mình đi, ơ... vệ sĩ của em thay đổi diện mạo rồi à?"

Bành Quyên hơi không dám nhìn thẳng. Có lẽ bản năng của con người đối với những sự vật xa lạ và mạnh mẽ sẽ sinh ra cảm giác sợ hãi. Cô nàng khẽ lùi một bước.

Giang Tích nhận lấy, gượng cười một cái, môi kéo thành nụ cười cứng ngắc:

"Anh ta không ăn."

Chính nụ cười gượng gạo ấy lại khiến Ung bất giác nhìn Bành Quyên thêm vài lần.

Gã ta nghĩ: con người này nhất định có chỗ khác thường. Đại Vu mới chịu cười với cô nàng.

Cái nhìn thoáng qua khiến toàn thân Bành Quyên dựng cả lông tơ. Giống hệt cảm giác giữa mùa hè ngồi xem phim kinh dị trong ký túc xá một mình.

Môi cô nàng run run mấy cái:

"Anh ta... không ăn sao?"

Giang Tích gật đầu. Gã ta đâu có ăn uống giống nhân loại.

Ban đầu Bành Quyên không nghĩ gì nhiều nhưng nhớ lại những hiện tượng dị thường ngày hôm qua, giờ lại thấy thêm một kẻ quái dị như thế này...

Nghĩ tới thôi cũng đã thấy rùng mình. Trong đầu cô nàng càng nghĩ càng thấy, vệ sĩ này chẳng khác nào một nhân vật chui ra từ phim kinh dị.

Bành Quyên lắc đầu, vội nói:

"Chúng ta mau tới nơi tổ chức thi đấu thôi."

Giang Tích: "Được." Ở trước mặt Bành Quyên, cô tỏ ra rất dễ nói chuyện.

Đoàn người cứ thế cùng nhau rời đi.

Cung Quyết mang đôi quầng thâm dưới mắt, vẫn quyết định theo đến cùng. Lá bùa hộ mệnh áp sát ngực cậu ta, chẳng biết có phải do tâm lý hay không, mà dường như đang tỏa ra từng đợt nhiệt ý dâng tràn.

Bành Quyên vừa đi vừa trò chuyện cùng Giang Tích:

"Chuyện hôm qua thật kỳ quái nhưng sau đó mấy nhà khí tượng học bảo, đó chỉ là biến hóa thời tiết mới tạo ra dị tượng. Nhưng em có nghe thấy ai đó hát ở quảng trường không? Không hẳn là hát, mà giống như... tiếng than thở."

Giang Tích: "Không nghe."

Bành Quyên chẳng chút nghi ngờ:

"Vậy thì chắc em ngủ ngon rồi. Lần đầu tham gia thi đấu lớn như thế này mà giữ được tâm trạng bình tĩnh, thật hiếm có. Lần đầu tiên chị tham gia, đêm nào cũng lo lắng đến mất ngủ. Nhưng cũng may càng lo thì chị thi đấu càng ổn định."

Giang Tích không biết nên tiếp lời ra sao, đành khô khan đáp:

"Ừ, chị rất giỏi."

Bành Quyên bật cười:

"Tiểu Giang Tích, em mới siêu ấy."

Ung lặng lẽ đi phía sau, lắng nghe toàn bộ cuộc đối thoại. Gã ta nhớ kỹ... Khích lệ Đại Vu, liền có thể nhận được nụ cười của Đại Vu. Con ngươi thật biết cách tâng bốc.

Lúc này Bành Quyên nhận ra ánh mắt nhìn từ phía sau, bèn nhẹ nhàng nắm tay áo Giang Tích nói:

"Vệ sĩ này là người nhà em mời đến sao?"

Giang Tích: "Ừm."

"Sao mấy ngày trước không thấy anh ta? Mới tới à? Em phải cẩn thận, nhất định phải xác minh thân phận."

Bành Quyên lo lắng nói. Cô nàng thấy trên mặt Giang Tích viết đầy sự ngoan ngoãn, hồn nhiên không biết gì. Nhưng dễ bị lừa quá.

Nói chuyện một hồi, họ đã đi tới bên ngoài sân vận động.

Kiểm tra ra vào hôm nay dường như nghiêm ngặt hơn, may mà Cung Quyết đã chuẩn bị sẵn, đưa thẻ báo chí cho Ung.

Ung chưa từng thấy thứ này, đưa tay muốn kéo ra xem kỹ.

"Rách thì không vào đâu."

Giang Tích lên tiếng.

Ung lập tức dừng tay.

Họ thuận lợi đi vào bên trong, chỉ trừ Phí Quang. Phí Quang cũng không rảnh, liền bắt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip