Chương 223
Nhóm Ngải Mạn Đan thì chẳng kiên nhẫn mấy, mới hái nửa tiếng đã không muốn hái nữa, ồn ào đòi ngồi nghỉ.
Cha Phùng còn lái xe vào thành phố mua thêm rất nhiều đồ ăn thức uống.
Mọi người từ vườn đi ra, vào nhà họ Phùng, ngồi chờ đồ ăn mang lên.
Nhà họ Phùng thật sự gần như không chứa nổi ngần ấy người.
May mà tạm thời đi mua thêm ít bàn ghế, chắp vá lại thì mọi người cũng ngồi được.
Trình Liệt vừa ngồi một lát, điện thoại reo.
Anh lấy ra nhìn thoáng qua.
"Osborn tìm cậu à?"
Giang Tích rất có ấn tượng với người anh ngoại quốc của Trình Liệt.
Ánh mắt Trình Liệt hơi động:
"Cậu nhìn ra được vấn đề gì từ cô ấy chưa?"
Giang Tích lắc đầu:
"Trên người cô ấy không có chút dị thường nào."
Đúng lúc này Du Tuyết Lan cảm nhận được ánh mắt dò xét.
Cô ấy cau mày nhưng rất nhanh lại giãn ra, hít sâu một hơi, như đang tự mình lấy dũng khí.
Sau đó cô ấy đi về phía nhóm Giang Tích.
Du Tuyết Lan hỏi:
"Cậu nhờ Vệ Di mời tôi đến, có phải muốn hỏi tôi chuyện về huy hiệu ngôi sao 6 cánh?"
Giang Tích thẳng thắn gật đầu.
"Tôi nghe nói nhà cậu vốn rất giàu, bây giờ phá sản rồi? Có phải... cậu cũng muốn cầu nguyện không?"
Giang Tích gật đầu.
Không ngờ mặt Du Tuyết Lan trầm xuống, không vui nói:
"Cậu lừa tôi!"
Giang Tích vô tội nhìn cô ấy.
Lừa lộ liễu lắm sao?
Du Tuyết Lan liếc sang Cung Quyết bên cạnh:
"Tôi biết cậu ấy... nhà cậu ấy rất lợi hại."
"Còn bọn họ..."
Du Tuyết Lan vừa nói vừa nhìn sang nhóm Ngải Mạn Đan:
"Họ đều là bạn học cũ của cậu, họ đều rất giàu và vẫn rất quan tâm đến cậu. Cậu căn bản sẽ không thiếu tiền. Chỉ có những kẻ ngốc như Vệ Di mới nghĩ cậu đến trường mới thì khổ sở."
"Rốt cuộc cậu muốn gì?"
Du Tuyết Lan lạnh giọng chất vấn.
Giang Tích nghĩ một chút... cũng không nghĩ ra. Vì cái gì mà cầu nguyện đây?
Nhưng Đại Vu thật sự không muốn trực tiếp bắt Du Tuyết Lan lại để tra hỏi.
Làm thế không hay lắm...
Trình Liệt đột nhiên lên tiếng:
"Để tìm cha mẹ ruột của cậu ấy."
Du Tuyết Lan ngẩn người.
"Các cậu không biết cô ấy được nhà họ Giang nhận nuôi à?"
Trình Liệt hỏi ngược lại.
"Có nghe một chút..."
Lúc này Giang Tích cũng nghĩ ra một cái cớ, cô tự mình chậm rãi bổ sung một câu:
"Để sống qua 18 tuổi."
Cô nói rất nghiêm túc.
Trình Liệt lập tức giúp cô sắp xếp lại:
"Cậu ấy muốn kiên trì sống đến 18 tuổi, để gặp cha mẹ ruột của mình một lần."
Lúc này Du Tuyết Lan hoàn toàn sững người, một hồi lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình:
"Cậu cũng... mắc bệnh nan y à?"
Giang Tích gật đầu.
Lời nguyền cũng tính là bệnh nan y chứ?
Du Tuyết Lan có chút xúc động.
Dù sao mẹ cô ấy cũng mắc bệnh nan y... tình cảm giữa cô ấy và mẹ rất sâu đậm nên cũng có thể hiểu được sự chấp nhất của Giang Tích muốn gặp cha mẹ ruột.
Du Tuyết Lan hỏi:
"Vừa rồi sao cậu không nói?"
Giang Tích mím môi.
Ừm để tôi nghĩ cái cớ đã...
Du Tuyết Lan buồn bã cúi mắt:
"Thôi, không cần nói nữa. Tôi hiểu."
Sau khi mẹ cô ấy phát bệnh, cô ấy cũng chưa từng nói với ai về chuyện này.
"Tôi có thể nói cho cậu biết nghi thức tế lễ."
Du Tuyết Lan nói.
Cung Quyết xen vào:
"Tôi cũng muốn cầu nguyện."
Du Tuyết Lan: "..."
"Cậu cần cầu nguyện sao? Chẳng phải cái gì cậu muốn cũng tự nhiên đạt được à?"
"Ai nói? Cũng có những thứ tiền không mua được."
Cung Quyết ngừng một chút,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền