ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Vu Nữ Xuyên Thành Con Nuôi Hào Môn

Chương 226. Chương 226

Chương 226

Bước vào cửa, vừa khéo cha Cung cũng ở đó. Ông ấy không nhận chiếc trâm lông vũ kim cương từ Cung Quyết, mà nghiêm nghị nhìn chằm chằm con trai mình:

"Cha nghe quản gia nói, có một ngày một đêm con không về nhà."

Nói chính là cái đêm vây quét thành viên trong nhóm.

Cung Quyết cảm thấy hôm đó tuy rằng cậu ta không có cảm giác tham gia gì nhiều nhưng hậu quả thì cậu ta có tham dự...

"Đi làm việc tốt thôi."

Cung Quyết đáp.

Cha Cung nghe xong chỉ cảm thấy khó mà tin nổi:

"Con đi làm việc tốt?"

Cung Quyết khựng lại.

Trước đây chẳng lẽ cậu ta chưa từng làm sao?

Cậu ta cẩn thận nhớ lại, phát hiện... chết tiệt, hình như thật sự chưa từng.

Thiếu gia Cung từ trước đến nay chỉ để ý tâm tình bản thân tốt hay xấu, nào quản người khác sống chết?

"Cha biết con thế nào, không cần lừa cha."

Cha Cung lạnh mặt nói:

"Con hiếu thắng, vốn là chuyện tốt, có thể thúc đẩy con ở các phương diện khác nhau khơi dậy dục vọng tìm tòi. Nhưng bây giờ..."

"Ngay cả con gái cũng phải tranh sao?"

Cung Quyết không thích ông ấy nói như vậy.

"Không phải tranh."

Chỉ là...

Chỉ là bản năng con người đối với cái đẹp mà thôi.

"Người cùng con tranh đó, là bạn học tên Trình Liệt đúng không? Con còn từng đánh nhau với nó phải không. Cha mẹ nó từng gặp mặt cha rồi, họ nói, trẻ con đánh nhau không sao nhưng nếu thật sự bị thương thì họ sẽ liều mạng đấy. Con để mặt mũi cha đi đâu?"

"..." Cung Quyết nhíu mày.

Cậu ta cảm thấy hình như bấy lâu nay mình vẫn luôn có một ngộ nhận.

Cậu ta trong nhà họ Cung quá mức được mọi người tâng bốc như ngôi sao giữa muôn ánh trăng.

Mọi người đều sợ đắc tội với cậu ta.

Bọn họ thực sự sợ chính cậu ta sao?

"Sao không nói gì nữa?"

Sắc mặt cha Cung ôn hòa đi một chút nhưng rất nhanh lại trở nên lạnh cứng:

"Hay là trong nhà đối với con yêu cầu quá ít, quá nuông chiều con rồi... sợ con bị va vấp, bị ngã. Đây không phải là xã hội cũ, người ta gọi con một tiếng 'thiếu gia Cung', con đừng thật sự coi mình là đại thiếu gia rồi!"

Cung Quyết càng không nói lời nào, cha Cung càng cảm thấy tức giận, thậm chí bắt đầu lôi chuyện cũ ra.

"Còn trước đó, con tiêu một khoản tiền lớn ra nước ngoài phóng cái gì mà pháo hoa? Thanh niên vì sĩ diện thật là cái gì cũng làm được. Nếu con rảnh rỗi không có việc gì, chẳng bằng đi quyên góp cho trẻ em vùng núi nghèo khó!"

Những người khác trong nhà họ Cung nghe thấy tiếng động, vội vàng đi ra khuyên can.

Cung Quyết không chút biểu cảm mà nghe, tâm trí sớm đã bay đi đâu không biết.

"Vẫn không nói? Cho rằng bản thân không có lỗi gì hết? Cho rằng mình là Thiên Vương à?"

Cha Cung càng tức giận hơn.

Cuối cùng hai cha con chia tay trong không vui.

Cài trâm cài ngực Cung Quyết cũng không đưa ra ngoài được.

Cậu ta chỉ có thể gọi điện cho Giang Tích.

Cuộc gọi bấm đi, reo được hai tiếng, cậu ta lại dập máy.

Không được, chuyện nhỏ thế này cũng không làm xong... thật mất mặt.

Nhưng nếu bởi vì sợ mất mặt, mà làm lỡ chính sự, chưa biết chừng Giang Tích sẽ giận.

Cung Quyết vẫn cầm lấy điện thoại.

Cuộc gọi rất nhanh đã được bắt máy.

"A lô." Giọng Giang Tích vang lên.

Cung Quyết thở ra một hơi, thấp giọng nói:

"Cái trâm ngực... vốn dĩ tôi muốn để cha tôi đeo đi hội nghị thượng đỉnh nhưng bây giờ ông ấy không chịu đeo."

Sớm biết thì đã dỗ cha mình từ hai ngày trước

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip