Chương 228
Cung Quyết đột nhiên nhớ ra:
"Trước đó không lâu ở công viên Đông Thành khai quật được một di tích quốc gia cổ, trong di tích có rất nhiều bộ xương người, trên xương khắc lại cuộc đời của một cô gái trẻ tuổi, bọn họ suy đoán rằng cô gái này địa vị hẳn rất cao, được người tôn kính..."
Giang Tích khẽ gật đầu:
"Ừm, viết chính là tôi."
Nói nhẹ bâng quơ, lại chấn động lòng người.
Hồi lâu Cung Quyết cũng không tìm lại được giọng nói của mình.
"Đại Vu?" Cung Quyết khó khăn từ trong cổ họng nói ra hai chữ này.
Tuy rằng sớm từ sau Thế vận hội đã đoán được Giang Tích không phải người bình thường nhưng vẫn... vô cùng chấn động.
"Vu — tế lễ trời đất, thông với quỷ thần, cầu phúc trừ tai, bói toán trấn ma. Trên thì đội trời, dưới thì đạp đất, được xem là người thật sự thông thiên đạt địa."
Trình Liệt chậm rãi đọc ra định nghĩa của người đời về chữ "Vu".
"Xa xa không phải là cái gọi là vu sư của nước ngoài có thể so sánh được."
Trình Liệt tiếp tục nói.
Giang Tích nhìn anh một cái.
Ừm, nói chuyện cũng dễ nghe đấy.
"Nhưng sao cậu từ quốc gia cổ đến..."
Cung Quyết ngập ngừng hỏi.
"Xuyên việt? Người nơi này của các cậu là gọi như thế."
Giang Tích nói.
Khó trách lúc cậu ta hỏi
"Tôi lợi hại không?"
, cô lại nói
"Cũng tạm. Cậu ta thì tính là cái gì đâu chứ?"
Rất nhanh Cung Quyết liền trấn định lại, rồi lại nghĩ đến một chuyện khác:
"Trước đó có một khoảng thời gian tôi luôn rất xui xẻo..."
Giang Tích sờ sờ chóp mũi: "Là chú."
"Không phải cậu hạ đó chứ?"
Cung Quyết ôm lấy tia hy vọng cuối cùng.
"Là tôi."
Cung Quyết: "..."
Khó trách khi đó cô vẫn luôn đi theo cậu ta.
Là sợ cậu ta chết sao?
"Tôi... muốn biết... vì sao lại hạ chú?"
Cung Quyết khó khăn phát ra giọng nói.
Giang Tích hơi nhớ lại: "Bởi vì..."
Trình Liệt nói:
"Bởi vì khi đó cậu với tôi đang đánh nhau, chắn đường của cậu ấy."
Anh hơi nghiêng đầu, hỏi Giang Tích:
"Là như vậy sao?"
Giang Tích:
"Ừm, đúng nhưng cũng không hoàn toàn."
"Khi đó có một quán ăn vặt nhỏ sắp thu dọn rồi, các cậu chắn đường tôi, tôi sắp không kịp nữa."
Cô thêm một câu.
Cung Quyết nghe xong cảm thấy còn chẳng bằng đừng thêm.
Nghe vậy, bọn cậu so ra còn chẳng bằng một quán ăn vặt.
Trình Liệt hỏi:
"Bán mực nướng?"
Giang Tích kinh ngạc quay đầu:
"Sao cậu biết?"
Trình Liệt: "..."
"Sở thích của cậu thật bền."
Giang Tích liếm môi, nói thật, lại có chút muốn ăn rồi.
Cung Quyết: "..."
Đính chính lại.
Là bọn họ còn chẳng bằng con mực nướng.
Cung Quyết rất nhanh lại nghĩ đến một chuyện khác:
"Vậy khi đó chỉ có một mình tôi bị hạ chú sao? Trình Liệt thì sao?"
"Tôi cũng bị hạ rồi."
Trình Liệt bình tĩnh nói.
Cung Quyết tức đến mặt cũng vặn vẹo:
"Giang Tích sớm đã nói cho cậu biết rồi?"
Trình Liệt: "Đoán."
Cung Quyết: "..."
Cũng đúng, Trình Liệt sớm đã phát hiện ra chỗ khác thường của Giang Tích.
Giang Tích cũng rất hiếu kỳ:
"Từ khi nào cậu đoán được?"
"Khi cậu ở trước mặt tôi biến một người thành một con chó."
"Ồ." Thì ra bữa tiệc sinh nhật ở nước ngoài lần đó, anh đã đoán ra rồi!
Giang Tích có chút ngạc nhiên:
"Cậu không tức giận sao?"
Tuy rằng Đại Vu cảm thấy người bình thường không có tư cách tức giận với mình. Nhưng ông lão Ân và bọn họ đã nói, xã hội hiện đại mọi người bình đẳng, không còn cái kiểu chế độ nô lệ ngày xưa nữa.
Trình Liệt khẽ nâng mí mắt:
"Tôi không thể yêu cầu mỗi một người gặp tôi đều thích tôi."
Câu này
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền