ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Vu Nữ Xuyên Thành Con Nuôi Hào Môn

Chương 236. Chương 236

Chương 236

Du Tuyết Lan rùng mình:

"Cậu, cậu muốn nói gì?"

"Mẹ cậu chính là con kiến này."

Giọng Trình Liệt lạnh đi.

Trong cổ họng Du Tuyết Lan nghẹn lại, hồi lâu không phát ra được thêm lời nào.

Cô ấy hoảng loạn xoay người, nhìn thấy là dáng hình mẹ mình đang giãy giụa trong đau đớn.

"... Chú hay không chú, không cần nói cho tao. Tao không biết câu nào của bọn mày là thật, câu nào là giả."

Khóe mắt Du Tuyết Lan như muốn rách ra, cô ấy cố gắng trợn to mắt, đem nước mắt nuốt ngược trở lại.

"Tôi chỉ là... muốn để bà ấy sống, sống thêm một chút thôi... Chẳng lẽ... Chẳng lẽ các cậu không mong bà ấy sống lâu thêm sao?"

Du Tuyết Lan chỉ vào Giang Tích:

"Chẳng phải nó cũng mắc bệnh nan y sao? Các cậu mất đi người mình yêu thì là đau khổ, còn đau khổ của người khác thì không phải đau khổ sao?"

"Cậu ấy không có bệnh."

"Vậy thì vẫn là bọn mày lừa tao, rốt cuộc bọn mày muốn làm gì?"

"Cô ấy chỉ là bị hạ chú."

"Đừng ồn ào nữa."

Giang Tích khẽ lên tiếng.

Cô cúi đầu, nắm lấy cổ tay mẹ Du, rạch ra một vết cắt.

"Mày làm gì vậy?"

Du Tuyết Lan khàn giọng quát nàng.

Giang Tích: "Ăn."

Vô số máu tươi tuôn ra. Thứ kia rất nhanh cảm giác được có lối ra, liều mạng bơi về phía này.

Ung vươn tay, đúng khoảnh khắc thứ màu đen kia chui ra, chuẩn xác bắt lấy, thuận tay ném vào miệng.

Khoảnh khắc đó, Du Tuyết Lan cảm thấy dường như mình nhìn thấy trong miệng người đàn ông này, là từng hàng từng hàng răng trắng.

Như thể mọc dài tận đến cổ họng.

Trắng toát lấp lóa.

Du Tuyết Lan run bắn dữ dội.

Cứ thế mà... ăn mất rồi?

Gã ta thật sự ăn mất rồi?

"Ngon không?" Giang Tích hỏi.

"Không có mùi vị."

"Nó có ký sinh trong cơ thể ngươi không?"

Giang Tích rất hiếu kỳ.

Du Tuyết Lan không ngờ Giang Tích có thể dùng giọng điệu bình thản như vậy để nói ra những lời này.

Người đàn ông này rốt cuộc là thân phận gì?

Bọn họ không sợ bị ký sinh sao?

Bên này Ung mở miệng:

"Không chắc lắm, thử xem thì biết."

Đây là thứ có thể tùy tiện thử sao?

Khóe miệng Cung Quyết co giật.

"Ừ, dù sao ngươi có 9 tầng thân thể."

Giang Tích gật gật đầu.

Có thể nói, người không sợ bị ký sinh nhất chính là Ung, vốn dĩ gã ta là một ký sinh thể nhiều tầng hoàn chỉnh.

Đây cũng là nguyên do vì sao cô chỉ tìm gã ta tới.

Du Tuyết Lan nghe mà ngây người:

"Cậu, hắn... hắn không phải là người?"

Ung móc ra chứng minh nhân dân cho cô ấy xem: "Có."

Là một người hiện đại hợp cách.

Du Tuyết Lan: "..."

Cô ấy tỉnh táo hơn một chút, cũng bình tĩnh hơn một chút:

"Rốt cuộc các cậu..."

"Đang bắt người, đây là một tổ chức tà ác. Xem qua phim bom tấn Mỹ chưa? Giống y chang kịch bản đó."

Trình Liệt tóm gọn trong vài câu.

Khóe miệng Du Tuyết Lan giật một cái:

"Hiểu rồi. Nhưng mẹ tôi thì..."

Giang Tích:

"Tuổi thọ của bà ấy cậu giữ không được, hơn nữa thứ ký sinh này còn tăng tốc quá trình tử vong của bà ấy."

Du Tuyết Lan nghiến răng:

"Đều là lỗi của tôi... Nếu, tôi nói nếu như nhét nó trở lại..."

Giang Tích nói cho cô ấy:

"Vậy cậu sẽ nhận được một cỗ thi thể vô cùng thê thảm."

"..."

"Tại sao trước đó lại vẫn bình thường?"

Du Tuyết Lan nghi ngờ nhìn bọn họ.

Giang Tích:

"Cậu đã từng thấy hoa quỳnh chưa?"

Du Tuyết Lan:

"... Tôi hiểu rồi."

Giao tiếp với người thông minh đúng là tiện lợi hơn rất nhiều.

Trong lòng Giang Tích hài lòng nghĩ vậy.

Du Tuyết

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip