ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Vu Nữ Xuyên Thành Con Nuôi Hào Môn

Chương 245. Chương 245

Chương 245

Mỗi ngày Trình Liệt nghiên cứu những thứ này đúng là nhiều đến phát sợ. Anh nhét bông vào trong ly thủy tinh:

"Như vậy, nhìn qua miễn cưỡng chứa vào rồi. Nhưng mà..."

Anh buông tay, bông lập tức phồng lên, bay khỏi miệng ly.

Anh chỉ vào cái ly:

"Đây chính là thế giới này."

Lại chỉ vào bông:

"Đây chính là bọn họ."

Đồ Duy không mấy hài lòng:

"Sao ta lại là bông? Chửi người cũng chửi gối thêu hoa. Cái tên nhân loại chết tiệt này, có phải ngươi đang chửi ta không?"

Giang Tích:

"Đừng để ý hắn, cậu tiếp tục nói đi."

Đồ Duy cũng chỉ có thể ngậm miệng lại.

Trình Liệt tiếp tục nói:

"Hơn nữa, càng là thứ khổng lồ thì cần hấp thu vật chất càng nhiều. Đạo lý này ai cũng biết. Rất rõ ràng, thế giới này không có vật chất cho bọn họ hấp thu cho nên nếu ở lại lâu dài, tất nhiên sẽ dẫn đến hậu quả khó mà dự đoán được..."

Cung Quyết nghe tới đây, cũng không nhịn được mím môi.

"Vậy thì sao? Muốn đuổi bọn ta về à?"

Giọng Át Phùng âm trầm.

Nhu Triệu không nói một lời, chỉ nhìn chằm chằm Trình Liệt, giống như nhìn chằm chằm con mồi của mình.

Trình Liệt không hề sợ hãi, anh hỏi Giang Tích:

"Cậu chỉ có thể triệu hồi bọn họ một lần sao?"

Giang Tích:

"Đương nhiên không phải."

Mắt Trình Liệt sáng rực:

"Vậy bọn họ càng nên trở về! Trở về giúp chúng ta xác minh, vẽ bùa kia rốt cuộc có phải quốc quân nước cổ hay không."

Giang Tích sững sờ.

"Đạo lý đơn giản như vậy, sao chúng ta lại quên mất? Rõ ràng rất dễ xác minh mà!"

Khuôn mặt lạnh nhạt của Trình Liệt bỗng chốc kích động hẳn lên, anh nhìn chằm chằm Giang Tích, chắc nịch nói:

"Cậu sẽ sống sót, cậu sẽ sống thật lâu thật lâu!"

Nghe câu này, mấy đại ma vương đều sững người, hoàn toàn không còn lý do để chống đối nữa.

Bởi vì gã ta đến muộn nên có thể ở lại lâu hơn một chút, là người cuối cùng được triệu hồi, bị bọn Đồ Duy chế giễu không biết bao nhiêu lần, lúc này Ung ngược lại lại trở thành kẻ thắng lợi lớn nhất.

Ba người Đồ Duy nhìn chằm chằm Ung, ánh mắt ghen tị gần như ngưng tụ thành thực chất.

Trình Liệt cảm thấy vẫn phải khuyên giải.

"Sau này hoàn toàn có thể thực hiện chế độ luân phiên lên ca."

Anh nói.

"Ý gì?" Đồ Duy lạnh lùng nhìn anh.

"Phân đợt lần lượt đến bên cạnh Đại Vu, như vậy có thể đảm bảo, trong khoảng thời gian đó, vĩnh viễn chỉ có một mình anh ở bên cạnh Đại Vu."

Đó chẳng phải là độc chiếm sao?

Đôi mắt mấy đại ma vương lập tức sáng lên.

Oán khí cuối cùng cũng tan biến.

Đã đạt được đồng thuận, Giang Tích liền bắt đầu chuẩn bị vẽ pháp trận đưa bọn họ về.

Lần này pháp trận cực kỳ to lớn, Giang Tích vẽ suốt năm ngày.

Sắc mặt thiếu nữ trắng bệch, ngồi dựa trước pháp trận khổng lồ, trông theo bọn họ từng người từng người bước vào vòng tròn được nối liền bằng chú văn.

Bầu trời lại lần nữa chớp giật sấm vang.

Giống hệt như ngày bọn họ được triệu hồi tới.

Bóng dáng bọn họ rất nhanh liền biến mất hoàn toàn, Giang Tích còn muốn ngồi yên thêm một lát.

Nhưng lần này sau lưng cô có người nhanh chóng bế lấy cô, trực tiếp đưa lên xe cứu thương.

"Trước tiên phải bổ máu."

"Yên tâm, không có vấn đề gì."

Âm thanh ồn ào vang bên tai cô.

Cùng lúc ấy, mấy đại ma vương mới chợt nhớ ra một vấn đề:

"Lúc chúng ta quay lại thế giới đó, có xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì không?"

"Nhỡ Đại Vu không còn triệu hồi chúng ta nữa thì sao?"

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip