Chương 54
Giang Tích ngẩng đầu. Nhưng hôm nay đập vào mắt Giang Tích lại là...
[Ê có phải Giang Tích đi làm YJ rồi không?]
Giang Tích cực kỳ không thích mấy ký tự tiếng Anh kỳ quái này.
Ngay khi mọi người nghĩ cô sẽ đổi sắc mặt, sụp đổ khóc lóc để biện giải cho mình thì Giang Tích hỏi:
"YJ là gì?"
"Ờ..." Mọi người một lúc đều cảm thấy khó mở miệng.
Điều này thật sự vượt ngoài phạm vi tri thức của nữ vu. Cô thử đào bới trong ký ức của nguyên chủ nhưng tất cả liên quan đến từ này đều bị khóa chặt. Cô chẳng thu hoạch được gì.
Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe.
Giang Tích hỏi:
"Viện giao là gì?"
"..." Mọi người lập tức cứng họng.
Trong vòng tròn giàu có, ranh giới đạo đức rất dễ bị giẫm xuống dưới mặt đất. Nhưng bảo một đám 17,18 tuổi, ngay trước mặt Giang Tích, giải thích rõ ràng đó là thứ gì, rốt cuộc vẫn còn chút liêm sỉ. Như thể nói ra sẽ làm bẩn miệng mình.
Có người bước tới, trong mắt lộ ra chút ác ý:
"Cái này mà cậu cũng không biết? Mọi người còn tưởng cậu rất rõ cơ. YJ, viện giao*, viện giao biết không?"
(Viện giao*: là kiểu tình một đêm á)
Vẫn là người vừa rồi trả lời câu hỏi của Giang Tích, cậu ta nói:
"Bán rẻ thân thể của mình để đổi lấy tiền bạc và địa vị."
Giang Tích: ?
Người đó đối diện với đôi mắt trong trẻo không chút tạp chất của Giang Tích, ngược lại càng cảm thấy vị tiểu thư Giang này giả tạo.
Cậu ta không khách khí nói:
"Không bằng cậu tự mình bấm vào bài đăng xem đi? Có người nói mấy hôm trước thấy cậu với một người đàn ông lớn tuổi hơn vào khách sạn, còn đi vào thang máy, còn chụp cả ảnh nữa, cậu đừng bảo đó không phải là cậu đấy nhé. Mọi người đều biết hôm đó nhà họ Diệp tổ chức yến tiệc đón gió, chắc chắn cậu đã đi."
Giang Tích vẫn chưa hiểu rõ lắm. Vậy thì sao?
Người đó càng nhìn cô bình tĩnh vô tội, càng thấy tức. Còn giả vờ à? Từ khi biết cô chỉ là con nuôi của nhà họ Giang, cô gần như bị moi móc đến tận gốc rễ.
"Hãy nói đi, một người con gái, cùng một người đàn ông lớn tuổi vào khách sạn, vào thang máy, lên lầu, mở phòng, ngoài chuyện làm cái đó ra thì còn có thể làm gì nữa?"
Người kia khinh miệt cười một tiếng.
Giang Tích chợt bừng tỉnh. Nói là hôm cô gặp Nhu Triệu sao...
Giang Tích trả lời:
"Còn có thể đang bàn xem mực ống có dai không."
Còn có cung điện nào thích hợp để ở.
Người đó: ?
Mọi người khóe miệng cũng giật giật. Cái cớ này đúng là hơi hoang đường thật. Ngốc cũng chẳng tin nổi đâu.
"Giang... Giang Tích, có người tìm!"
Đúng lúc này, bạn học ngồi cửa lên tiếng. Theo tiếng vừa dứt, bạn học đó như nhìn thấy thứ gì đáng sợ, còn không tự chủ được lùi lại hai bước, va đổ cốc nước trên bàn bạn học phía sau. Hai người suýt nữa cãi nhau.
Giang Tích quay đầu nhìn. À. Át Phùng. Lần này chỉ có y đứng đó, dễ nhận ra hơn nhiều.
Át Phùng yên lặng chờ ba giây, phát hiện Giang Tích không có ý bước ra. Y dứt khoát gạt bạn học chắn ở cửa, đi thẳng vào.
"Ê, cậu lớp nào thế?"
"Người này là ai vậy?"
"Trông lạ ghê..."
Át Phùng đi tới bên cạnh Giang Tích.
Giang Tích hỏi y:
"Có tiền không?"
Át Phùng sững lại, không ngờ Đại Vu vừa mở miệng lại hỏi câu như vậy, từ kẽ răng y nặn ra một chữ: "Có."
Giang Tích chìa bàn tay:
"Đưa cho ta."
Át Phùng cũng chẳng hỏi tại sao, dù trong lòng y
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền