ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 68

Ở phía khác, Giang Tích cùng các Đại Ma Vương được "giáo dục pháp luật" nghiêm túc, xong việc là ngủ thiếp đi.

Chỉ vài giờ trước, phu nhân Chiêm mới tận mắt chứng kiến một thiếu nữ tung người nhảy, nhẹ nhàng chế ngự con ngựa Akhal-Teke hung dữ kia, thậm chí còn có thể cùng nó chạy vài vòng quanh sân.

Ngày hôm sau, khi Chiêm Cẩn Hiên xuống lầu, Giang Tích đã ngồi trên vị trí chủ tọa.

Đúng, là vị trí chủ tọa.

Bên tay trái cô là ông cụ Chiêm, bên tay phải là "Lão Tổ Tông" cao lớn, tính tình kỳ lạ.

Giang Tích đang nói chuyện với ông cụ Chiêm, cô mở miệng:

"Phu nhân Chiêm ngồi đây."

Ông cụ Chiêm lập tức nhường ghế.

Phu nhân Chiêm không từ chối, tất nhiên chỉ còn cách ngồi xuống. Đây là lần đầu tiên bà ấy ngồi ở vị trí này.

Không khí khá tốt... Chiêm Cẩn Hiên nghĩ thầm khi tiến lại gần. Anh ta vừa học xong buổi học cưỡi ngựa, ừ... ừ...

Bên này phu nhân Chiêm ngẩng đầu, nhìn thấy anh ta. Bà ấy bất ngờ:

"Cẩn Hiên, tối qua không ngủ à? Sao sắc mặt lại tệ vậy? Hay là bị bệnh?"

Giang Tích cũng ngẩng mắt quét nhìn anh ta.

Chỉ một cái liếc đã nhận ra không ổn.

Sắc mặt Chiêm Cẩn Hiên lúc này đâu chỉ xấu, mà là cực kỳ tệ. Nếp nhăn giữa lông mày sâu, mắt đỏ lòm, môi trắng bệch.

Như thể đang trong ác mộng, bị quỷ dữ ở phố Freddy* truy sát suốt 8 tầng lầu.

(phố Freddy*: là nhắc đến phim kinh dị nổi tiếng

"A Nightmare on Elm Street"

)

Mọi người trong nhà họ Chiêm nhìn vẻ bề ngoài của anh ta, đồng lòng nghĩ thầm.

"Không sao, chỉ là không ngủ đủ."

Chiêm Cẩn Hiên nói rồi kéo ghế, ngồi cạnh cha.

Chỉ khi ngồi xuống, anh ta mới cảm thấy bất ổn. Anh ta như... bị xếp ở cuối cùng?

Cả nhà, vị trí thấp nhất chắc là anh ta?

Ngay cả Giang Tích cũng cao hơn anh ta sao?

Chiêm Cẩn Hiên tức nghẹn trong lồng ngực, cảm thấy đầu chưa ngủ đủ đập thình thịch, đau hơn.

Phu nhân Chiêm vẫn quan tâm anh ta. Bà vỗ vai anh ta, chẳng nói nổi lời nào an ủi hay thương cảm.

"Đi rửa mặt rồi đi ngủ đi."

Chiêm Cẩn Hiên: "... ?"

Bà ấy không hỏi còn đỡ, hỏi xong mà lại kết thúc vậy khiến Chiêm Cẩn Hiên cảm thấy nghẹn ứ trong cổ họng, cứ như mẹ ruột cũng cho rằng anh ta là kẻ vô dụng.

"À, còn Giang Tích đâu rồi?"

Chiêm Cẩn Hiên quay đầu hỏi.

Phu nhân Chiêm nói: "Ngủ rồi." Sợ anh ta không giữ chừng mực, còn dặn thêm:

"Đừng làm phiền cô ấy."

"... Biết rồi."

Lúc này Chiêm Cẩn Hiên vẫn chưa biết rằng nỗi khổ của mình mới chỉ bắt đầu.

Ăn xong, phu nhân Chiêm lấy nhiệt kế đo thân nhiệt cho Chiêm Cẩn Hiên, xác nhận anh ta không sao, mới để anh ta đi.

Bà ấy quay sang:

"Gần đây Cẩn Hiên áp lực quá, nếp nhăn giữa lông mày đã xuất hiện."

Giang Tích cắn một miếng há cảo tôm:

"Đó gọi là vết châm đen*."

(vết châm đen*: huyền châm văn là những đường vân hoặc dấu lạ xuất hiện trên da, nhìn giống như những cây kim đen cắm xuống)

Tổng giám đốc Chiêm vội hỏi: "Gì vậy?"

Ông cụ Chiêm từng trải, sắc mặt nghiêm trọng:

"Vết châm đen biểu hiện người đó sắp gặp đại họa, đến tổ tiên cũng khó bảo vệ. Bình thường sao bỗng xuất hiện?"

Tổng giám đốc Chiêm: "Ôi trời!"

Ông ta vội đứng dậy, không bận tâm gì khác, chuẩn bị đi tìm con trai.

Phu nhân Chiêm phản ứng nhanh, quay sang Giang Tích:

"A Tích, cái... cái nếp nhăn đó làm sao mới giải quyết được?"

Giang Tích lắc đầu: "Không phải lời nguyền, không phải phép thuật hạ độc, cũng không có ma quỷ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip