ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 75

"Phía sau còn một con nữa."

Trình Liệt nói xong, ngừng một chút, nhìn nhóm đàn em phía sau, gọi một người ra tên:

"Uông Thiếu Thanh, cậu và Khâu Minh quay lại kéo con dê đó sang đây."

Cung Quyết bất ngờ nhìn anh, nói:

"Điền Mẫn, cậu cũng đi."

Người tên Điền Mẫn sững sờ há miệng:

"Tôi cũng đi sao?"

Hắn ta hơi bối rối, nghĩ, phía Trình Liệt còn vài người, chưa đủ khiêng một con dê à? Có phải bò đâu.

Cung Quyết nhíu mày, ánh mắt lộ chút sát khí.

Một nhóm ngốc.

Bây giờ mới thấy người dưới trướng mình không thông minh bằng nhóm đàn em của Trình Liệt.

Cung Quyết:

"Các cậu vừa nghe thấy tiếng thú dữ chưa? Đi thêm vài người, tránh bị nuốt chửng."

Điền Mẫn: "Ồ ồ."

Hắn ta quay đầu theo Uông Thiếu Thanh.

Nhưng trong lòng vẫn băn khoăn.

Không đúng, nếu là thú dữ thật, mấy người này chẳng phải tự giao mạng cho chúng sao? Đủ cho hổ sư tử nuốt không?

Hôm nay anh Quyết còn khá nhân từ, còn lo người của Trình Liệt có chết không.

Điền Mẫn thầm phàn nàn nhưng hành động không chậm, nhanh chóng cưỡi ngựa đi.

Chỉ trong chốc lát, nhóm đàn em của Trình Liệt là Uông Thiếu Thanh cùng vài người khác và nhóm đàn em của Cung Quyết là Điền Mẫn đều quay lại.

Họ mang theo con dê còn lại.

"Thật sự còn nữa à?"

"Toàn là Giang Tích săn à? Cô ấy là thợ săn chuyển thế à?"

"Không, các cậu thật sự tin là cô ấy sao?"

Các bạn cùng lớp không nhịn được bàn tán, mỗi người một ý.

Có người vừa tránh được ngỗng, bay vọt qua hàng rào, trèo ra ngoài, rồi cúi người tò mò nhìn con dê mà Cung Quyết và Trình Liệt dẫn về.

"Một mũi tên chết luôn, chẳng chịu chút đau nào. Chuyên nghiệp hơn cả đao phủ ở lò mổ nữa, chết tiệt?"

"Cung Quyết, thật sự không phải cậu làm sao?"

Người đó ngẩng đầu hỏi.

Cung Quyết cau mày bực bội:

"Không hiểu người ta nói à?"

Người kia cười gượng gạo, ngay lập tức không dám nghi ngờ nữa.

"Đúng, là cô ấy đánh."

Người đứng ra nói là nhân viên, anh ta nhìn về phía Giang Tích, vẻ mặt phức tạp.

"Vãi?"

"Vãi chưởng!"

Liên tiếp có người thốt lên, cảm xúc khác nhau.

Những "chị em cây khế" của nguyên thân lúc này cũng không nhịn được, tò mò tiến lại gần, nhìn Giang Tích hỏi:

"Cậu học cái này lúc nào vậy? Sao bọn tôi không biết gì hết?"

Giang Tích trả lời khách quan:

"Các cậu còn nhiều thứ không biết nữa."

Chẳng hạn như cô hoàn toàn không phải là Giang Tích nguyên bản.

Những "chị em cây khế" khựng lại, cảm thấy không thú vị nữa, liền lùi ra.

Nguyên thân trước kia còn non nớt, nghĩ rằng mình lúc nào cũng tỏ ra duyên dáng, hiền lành vô hại. Nhưng nhóm chị em cây khế này thực ra không ưa thái độ cố tình lấy lòng người khác của cô ta. Bọn họ cho rằng cô ta thiếu đi cái kiêu hãnh của con nhà giàu, trong lòng còn coi cô ta như trò cười.

Bây giờ thì hoàn toàn không còn để xem nữa.

Những người này nhìn nhau, trong lòng nghĩ.

Hiện tại trên người Giang Tích không chỉ có kiêu hãnh của con nhà giàu đâu... Họ nghi ngờ cô đã đạt tới mức coi thường người khác rồi!

"Góc bắn, lực đều y hệt nhau."

"... Giang Tích, cậu từng luyện qua à?"

Luyện qua sao?

Thời cổ quốc có phong tục săn hươu.

Họ dùng "hươu" để tượng trưng cho quyền lực tối cao.

Vua cổ quốc săn hươu toàn thân trắng tinh, đầu có một cặp sừng vàng.

Còn Đại Vu săn hươu toàn thân đen, đầu có một cặp sừng bạc.

Sự kiện trọng đại này diễn ra mỗi năm một lần. Đại Vu tuyệt đối không được thất bại, nếu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip