ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 90

Rất nhanh đã đến ngày thứ hai. Giang Tích đi vào trường, đáng tiếc hôm nay lại chẳng có hoạt động gì, cô thấy hơi thất vọng. Trong khi đó, các bạn học khác lại đang rôm rả bàn tán.

"Cái tên Nguyên Húc đó là ai thế? Fans của anh ta còn dám mắng chúng ta à?"

"Cậu thật thiếu hiểu biết, ngay cả anh ta cũng không biết sao?"

"Kệ, dù sao cũng chẳng phải thứ gì tốt đẹp."

"Muốn chọc tức fans của anh ta thì khó gì? Gần đây ai có sinh nhật, làm cái tiệc rồi gọi anh ta đến hát. Fans anh ta chắc chắn cảm thấy cực kỳ nhục nhã."

"Nhưng mà chẳng ai sắp sinh nhật cả..."

Lớp trưởng bỗng nhớ đến trước đó từng nhận được một bản lý lịch cá nhân. Cô ấy ngẩng phắt đầu nhìn Giang Tích:

"Giang Tích, có phải tháng này là sinh nhật của cậu không?"

Giang Tích: "?"

Cô suy nghĩ lại một chút. Quả thật là sinh nhật nguyên thân trong tháng này, mà còn trùng hợp chỉ khác sinh nhật thật của cô có hai ngày. Đúng là trùng hợp quá mức. Lớp trưởng đập bàn một cái:

"Vậy thì tổ chức sinh nhật cho Giang Tích đi!"

Đúng lúc này, giáo viên bước vào lớp: "Giang Tích." Vừa gọi tên vừa đi đến, bà ấy đưa cho cô một tờ phiếu đăng ký:

"Cô nghe nói lần trước em giành được hạng nhất, em có muốn thử đăng ký tham gia cuộc thi này không?"

Bà ấy nhìn Giang Tích, nhẹ giọng khuyên nhủ:

"Nếu muốn được người khác yêu thích thì trước hết hãy biến mình thành một người thật ưu tú."

Cô giáo nói với thiện ý, sợ rằng Giang Tích còn buồn bã vì thái độ khác biệt trong nhà họ Giang. Nào ngờ Giang Tích vốn chẳng hề để tâm. Cô nhận lấy phiếu đăng ký, cúi xuống nhìn. Ở ngay dòng đầu tiên viết rõ: [Hội thao Tỉnh lần thứ 20 – Cuộc thi cưỡi ngựa nghệ thuật.] Giang Tích gấp gọn cất đi.

Bên cạnh, bạn học đã đổi sang một chủ đề mới:

"Ê, các cậu nghe tin gì chưa? Ngay cái hồ mà hôm nọ chúng ta thi thuyền ấy. Người ta nói cơ quan chức năng vừa tìm thấy một bộ xương dưới đáy hồ."

"Chuyện thường thôi mà? Dưới nước kiểu gì chẳng có xác động vật. Cũng có thể là xương của người nhảy hồ tự tử chứ."

"Không phải... nghe bảo hình như là xương từ ngàn năm trước cơ."

"Hả? Vậy dưới đó còn có mộ cổ à?"

Câu chuyện nhanh chóng trượt sang chuyện phim ảnh, mọi người bắt đầu bàn tán về bộ phim [Trộm mộ] mới chiếu gần đây. Không ai nhắc đến chuyện bộ xương nữa. Nhưng Giang Tích thì lại ngẩn người. Xương cốt ư...

Giờ nghỉ, cô tìm Hứa Thính Phong để hỏi kỹ chuyện này. Hứa Thính Phong gật đầu xác nhận:

"Đúng là có chuyện đó. Trên xương có khắc văn tự, đã có chuyên gia khảo cổ tới rồi."

Gã nói thêm:

"Cũng coi như một niềm vui ngoài ý muốn."

Giang Tích hỏi thẳng:

"Có thể đưa tôi đi xem không?"

Hứa Thính Phong ngạc nhiên:

"Ngay bây giờ á?"

Giang Tích gật đầu:

"Ừm, nhớ giúp tôi xin nghỉ nhé."

Hứa Thính Phong do dự một lát. Cảm giác thế nào cũng giống như cô chỉ đang tìm cớ để trốn học. Nhưng nghĩ lại, biết đâu bộ xương kia thật sự có chỗ khác thường.

Gã không dám chậm trễ, vội đi xin phép rồi đưa Giang Tích cùng Át Phùng đi. Bọn họ đến một vùng ngoại ô cực kỳ hẻo lánh. Ở đó có mấy toà biệt thự kiểu tứ hợp viện.

Mấy gã đàn ông mặc đồ đen đi ra, vừa nhìn thấy Át Phùng liền cúi thấp đầu, cung kính dẫn cả nhóm vào trong. Đi mãi mới đến phòng họp lớn. Trong phòng đã ngồi chật kín người. Ở ghế chủ vị là một lão giả. Trước mặt ông

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip