ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Vu Thần Kỷ

Chương 101. Văn mệnh

Chương 101: Văn mệnh

Nam tử trung niên ăn mặc rất bình thường, bình thường giống như một bụi cỏ tranh trong rừng rậm Nam hoang tùy ý có thể thấy được.

Dùng gai thô chế thành áo tay ngắn, quần đùi quá gối tính chất tương tự, chân đi một đôi giày đay tai trâu dây leo nhỏ bện thành, một mái tóc dài do một cây cỏ xanh mềm dẻo buộc chặt ở sau đầu, phục sức đơn sơ đơn giản lại sạch sẽ dị thường.

Gương mặt vuông vức nghiêm túc, trong đôi mắt có thần ánh mắt ngưng mà không tiêu tan, cho người ta một loại cảm giác rất mộc mạc, rất đáng tin. Cơ Hạo lúc nhìn thấy nam tử trung niên, thậm chí trong lúc nhất thời từ trên người hắn cảm nhận được khí tức tình thương của cha dày rộng giống Cơ Hạ.

Mà thân hình hắn so sánh với chiến sĩ Nam hoang thì tỏ ra hơi thấp một chút, chỉ cao hơn Cơ Hạo một cái đầu, không thể so sánh với đám Hỏa Nha bộ to con động cái hơn ba thước. Nhưng thể trạng hắn không thể hiện gầy yếu, ngược lại lúc hắn đứng lên, trong lúc hành động cho người ta cảm giác đặc biệt hùng hậu, dày nặng, giống như một con gấu đang tuần tra lãnh địa của mình.

Trên người nam tử trung niên cũng không có bất cứ khí tức gì khác thường, như cổ mộc, đại thạch trong núi rừng tùy ý có thể thấy được, đạm bạc, tự nhiên. Thậm chí một chiến sĩ Vu Nhân cảnh tầng thứ nhất của Hỏa Nha bộ, khí tức trên người cũng sắc bén, cương mãnh hơn hắn nhiều lắm.

Nhưng lúc Cơ Hạo nhìn hắn, lại cảm thấy, nam tử trung niên giống như một biển lớn khôn cùng, không biết sự rộng lớn của hắn, không biết sự sâu cạn của hắn. Hắn cho Cơ Hạo cảm giác, thậm chí so với A Bảo còn sâu không lường được hơn, còn thâm thúy thần bí hơn rất nhiều.

Mưa to tầm tã bị cuồng phong cuốn, gào thét vỗ xuống.

Nhưng trên thân nam tử trung niên sạch sẽ, một vết nước cũng không có, một chút bùn lầy cũng không có. Thậm chí hắn sau khi đỡ lấy Cơ Hạo, trên người Cơ Hạo và Man Man cũng không có nửa điểm hạt mưa rơi xuống. Gió vẫn là gió đó, mưa vẫn là mưa đó, nhưng ở bên người nam tử trung niên, gió và mưa không thể xâm nhập chút nào, giống như một khu vực nhỏ này chỗ Cơ Hạo và Man Man, vốn đã trời trong nắng ấm không nên có bất cứ mưa gió gì.

‘Rúc’, ‘Rúc’, một con bồ câu đen trắng giao nhau từ trong tay áo nam tử trung niên bay ra, cắp một bông lúa đứng ở trên vai hắn, bắt đầu tỉ mỉ cẩn thận mổ.

“Ha ha, tiểu gia hỏa tỉnh ngủ rồi.” Nam tử trung niên đỡ Cơ Hạo và Man Man, cẩn thận để bọn họ ngồi ở dưới một cây đại thụ bờ sông, đưa tay từ trong một cái túi may từ da thú bên hông lấy ra một bình ngọc màu đen to bằng nắm tay.

Bồ câu tò mò nhìn Cơ Hạo, không ngừng nhẹ nhàng kêu ‘Rúc rúc’.

Nha Công từ trong lòng Cơ Hạo thò đầu ra, uể oải nhìn con bồ câu, hai con chim mắt to trừng đôi mắt nhỏ nhìn nhau, thỉnh thoảng phát ra tiếng ‘Cu rúc’ cùng ‘Quạ quạ’.

Nam tử trung niên từ trong bình ngọc đổ ra hai viên thuốc to bằng ngón cái, ngón tay khẽ điểm, viên thuốc nổ tung, hóa thành hai luồng sương mù màu xanh lục phân biệt chui vào thân thể Cơ Hạo cùng Man Man.

Lục phủ ngũ tạng như bốc cháy của Cơ Hạo nhất thời có một mảng mát mẻ ập vào, trong cơ thể vô số vết thương ngầm nhanh chóng khép lại, trong lỗ chân lông vô số máu tụ đen sì

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip