ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Vu Thần Kỷ

Chương 1882. Tự phược giáo chủ

Chương 1882: Tự phược giáo chủ

Khí vận ngút trời, như một cây cột khổng lồ, thẳng tắp đứng sừng sững ở giữa thiên địa.

Trong cột khí vận huy hoàng tráng lệ, mơ hồ có thể thấy được vô số đốm lửa đèn lóng lánh, trong mỗi một đốm lửa đèn đều có một gương mặt nhân tộc như ẩn như hiện, càng có thể mơ hồ nghe được tiếng lòng thành kính của người nọ.

Khí vận mờ mịt khó lường, không phải bậc đại năng không thể phát hiện nó. Khí vận nhân tộc Bàn Cổ thế giới cường thịnh như vậy, ngay cả phàm nhân tầm thường cũng có thể rõ ràng nhìn thấy cây cột khổng lồ kia đồ sộ đứng sừng sững. Khí vận vô biên ngưng tụ như thực chất, quả thực thay thế được Bất Chu sơn năm đó, trở thành đầu mối then chốt mới của thiên địa Bàn Cổ thế giới, nhật nguyệt tinh thần đều không tự chủ được quay quanh cây cột khổng lồ này chậm rãi xoay tròn.

“Có thể nào như thế?” Đại giáo chủ mặt đầy sầu khổ, nhị giáo chủ mặt mày cười cợt cùng kinh hô. Vẻ mặt hai vị giáo chủ biến thành thê thảm, da mặt cứng ngắc như đá hoa cương vạn năm, thậm chí ánh mắt cũng cứng ngắc ra.

Cơ Hạo như có chút đăm chiêu nhìn hai vị giáo chủ, Oa Linh lại đã ở một bên cười lạnh: “Hai vị đạo hữu, đây là món nợ của các ngươi.”

Đại giáo chủ, nhị giáo chủ vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc, không nói một lời nhìn khí vận nhân tộc ngưng tụ thành một cỗ. Bỗng nhiên, nhị giáo chủ đưa tay hướng Bàn Cổ mỗ đại lục hung hăng vạch một phát, trên ngón trỏ lao ra một đạo thanh khí, giống như lưỡi đao bổ về phía khí vận của nhân tộc.

Cùng lúc ra tay, nhị giáo chủ trầm giọng nói: “Chúng ta tất nhiên có liên lụy với nhân tộc, nợ bao nhiêu, trả bấy nhiêu, sao có thể liên lụy đến trong vô lượng nhân quả này? Chúng ta, chung quy không nợ toàn bộ nhân tộc món nợ khổng lồ như vậy.”

Thanh khí như đao, trong chớp mắt đã đến trên không Bàn Cổ mỗ đại lục, hung hăng bổ vào trên cây cột khổng lồ khí vận nhân tộc.

Khí vận nhân tộc chạy chồm như rồng, tín niệm lực của ức vạn nhân tộc ngưng tụ một thể, nháy mắt thanh khí bổ xuống, dòng lũ khí vận vờn quanh Bàn Cổ mỗ đại lục vài vòng chợt hướng lên trên quẫy một phát, chỉ nghe một tiếng nổ, thanh khí trên đầu ngón tay nhị giáo chủ ầm ầm vỡ nát, thân thể hắn chợt nhoáng lên một cái, lảo đảo lui vài bước về phía sau, sắc mặt khó coi như gặp quỷ.

“Cái này...” Nhị giáo chủ run rẩy hồi lâu nói không ra lời, chày báu trong tay lóe sáng, ở trong tay hắn không ngừng chấn động.

“Ngươi nghĩ sao?” Oa Linh khoanh tay trước ngực, hơi hất hàm cười lạnh liên tục: “Nhân tộc và ta liên lụy rất nhiều, tân sinh Nhân Hoàng lập quốc Đại Hạ, khí vận ta và khí vận Đại hạ mơ hồ nối liền... Đạo hữu muốn trảm khí vận của ta hay sao?”

“Ngươi?” Vẻ mặt đại giáo chủ trầm lặng nghiêm túc nhìn Oa Linh: “Đạo hữu thật sự nghĩ kỹ hay chưa?”

Oa Linh cười đến mức mắt cũng nheo lại thành một sợi chỉ. Nàng chậm rãi nói: “Sao lại chưa nghĩ tới? Năm đó huynh trưởng của ta thời điểm chuyển thế làm người, thoát thai thành Phục Hy, trở thành đệ nhất Nhân Hoàng, ta đã nghĩ kỹ rồi. Về sau các nơi của Đại Hạ, đều sẽ lây miếu thờ của ta, ta sẽ hưởng thụ khôn cùng khí vận, vô lượng công đức của nhân tộc.”

Duỗi đôi bàn tay, Oa Linh nhẹ nhàng siết chặt nắm tay, chỉ nghe tiếng ‘Rắc rắc’ không dứt, trên nắm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip