Chương 60 : Tin tức buổi sáng
“Anh Hứa không bị thương ở chân, thật sự là không ai địch nổi.”
Dương Thanh Thước ngồi trên khán đài khâm phục nói: “Nếu so về thương pháp, mình thật sự còn kém anh ấy rất nhiều.”
“Mình cũng phải cố gắng mau chóng đạt tới cấp Thần mới được.”
Dương Thanh Thước đứng dậy rời đi.
…
...
“Lão Hứa thật sự là nhất phi trùng thiên (*).”
Một người đàn ông tráng kiện cũng đứng lên từ khán đài, trong mắt tràn ngập chờ mong: “Không còn chấn thương ở chân, phát huy toàn lực đánh bại Cao Sùng, cậu ấy mạnh hơn mình nhiều, mình cũng phải dốc sức nỗ lực.”
(*) Nhất phi trùng thiên (một bước lên trời): bình thường không có gì đặc biệt, nhưng đã tạo nên kì tích đáng kinh ngạc.
Người đàn ông này chính là Hành Phương, anh em tốt của Hứa Cảnh Minh trong đội tuyển quốc gia. Thực lực của hai người ngang nhau, cũng thường xuyên so tài võ thuật với nhau.
…
…
“Cha, mười cao thủ cấp Thần này ai cũng rất giỏi, nhưng Hứa sư huynh chính là người nổi bật nhất. Hứa sư huynh thật lợi hại quá!”
Một cô gái trẻ tuổi kinh ngạc khâm phục nói.
“Ngay từ lúc Cảnh Minh còn nhỏ, cha đã biết trước tiền đồ của nó chắc chắn sẽ rộng mở.”
Người đàn ông trung niên anh tuấn, buộc bím tóc đuôi sam sau đầu, cười nói: “Cho nên cha mới nhận nó làm đồ đệ, con xem tư thế vừa rồi của nó duy trì vững vàng như vậy, chính là nhờ từ nhỏ luyện Trạc Cước để làm nền tảng. Đây gọi là… Danh sư xuất cao đồ!”
Người đàn ông trung niên này chính là sư phụ thời niên thiếu của Hứa Cảnh Minh, môn chủ của Trạc Cước môn ở thành phố Minh Nguyệt, Đới Thông Đạt. Tuổi tác của ông tương đương với Hứa Hồng, nhưng sau khi tu luyện tiến hóa pháp cũng ngoại hình trông trẻ hơn nhiều.
“A, vậy xin hỏi vị danh sư này, lực chiến đấu hiện giờ của cha là bao nhiêu rồi, đã đạt được cấp Thần chưa?”
Cô gái trẻ tuổi hỏi.
“Khụ khụ.”
Đới Thông Đạt rung đùi đắc ý: “Người xưa dạy rồi, đệ tử không nhất thiết phải kém hơn sư phụ, sư phụ cũng không cần phải hơn đệ tử!”
“Đó gọi là trò giỏi hơn thầy. Đệ tử nếu mạnh hơn sư phụ, chính là chứng minh được sư phụ dạy dỗ rất tốt.”
Đới Thông Đạt gật gù hài lòng nói, càng nói càng thỏa mãn.
“Không nói chuyện của sư huynh nữa. Cha, lực chiến đấu của con đã đạt 896, còn cha thì sao?”
Cô gái trẻ nhìn về phía cha mình.
Đới Thông Đạt nhìn con gái, cuối cùng nổi cáu: “Đới Hiểu Thanh, cha nhọc nhằn khổ sở nuôi con khôn lớn, dạy con luyện võ, con báo đáp cha như vậy đấy hả? Con đợi đó! Chỉ cần nửa tháng thôi, nửa tháng sau, cha của con sẽ sử dụng vũ khí thành thạo, đến lúc đó hai chúng ta lại so tài lần nữa, xem lực chiến đấu của ai cao hơn! Cha sẽ cho con biết…thế nào là sự lợi hại của cha con!”
Ông nói xong liền đứng dậy rời khỏi hệ thống.
“Nói đi là đi ngay được.”
Đới Hiểu Thanh bĩu môi, trong mắt lại ẩn chứa ý cười. Cha cô gà trống nuôi con, chăm sóc cô từ nhỏ đến lớn, mối quan hệ của hai người không phân biệt lớn nhỏ, trêu chọc nhau như vậy thành quen rồi.
“Nửa tháng sau đã phải đi so tài với con rồi, cha cũng thật có ý chí chiến đấu nha.”
Đới Hiểu Thanh lặng lẽ nói ra. Theo trí nhớ của cô, sau khi ly hôn, cha đã rất suy sụp rất nhiều. Trong mấy năm nay, tuổi tác cha cô ngày càng cao, sức khỏe cũng kém đi nhiều, cô vô cùng lo lắng cho cha, nhưng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền