Chương 7:
Huyền Vũ Tinh Trụ. (1) Mộ Hàn cũng không nói chuyện, không tránh không né liền nghênh đón ánh mắt hung ác của bọn hắn, cuối cùng lại rơi xuống trên người Mộ Tinh Không, khuôn mặt non nớt không chút sợ hãi.
Mộ Tinh Không sắc mặt hơi trầm xuống, khóe miệng khó mà phát giác ra đang co giật vài cái.
Một lúc lâu sau, hắn lại khoát khoát tay, đột nhiên cười nói:
- Mộ Hàn nói đúng, tất cả mọi người đều là đồng tộc, hoàn toàn chính xác không nên mắng hắn như vậy. Tinh Phong, Thiên Vũ, Thiên Lan, nhanh hướng Mộ Hàn xin lỗi.
- Cái gì, Tinh Không, ngươi muốn chúng ta hướng tới tên tiểu tạp chủng này xin lỗi
- Toàn bộ Liệt Sơn Thành, người nào lại không biết hắn là tiểu tạp chủng!
- Đúng vậy, dựa vào cái gì hướng hắn xin lỗi!
Mộ Thiên Lan, Mộ Tinh Phong cùng Mộ Thiên Vũ đều có chút hổn hển nói, những lời này của Mộ Tinh không khiến bọn hắn không biết có phải lỗ tay mình có vấn đề hay không.
- Xin lỗi!
Mộ Tinh Không trong miệng phun ra hai chữ, ngữ điệu mạnh mẽ mà thêm vài phần trầm thấp.
- Ngươi...
Mộ Tinh Phong trong nội tâm hơi run sợ.
Bốn người từ trước đến nay đều lấy Mộ Tinh Không cầm đầu, hắn nhìn ra được, Mộ Tinh Không lần này là thực sự tức giận, lập tức đem lửa giận trong lồng ngực đè xuống, hai mắt hung dữ nhìn Mộ Hàn, nghiến răng nghiến lợi mà nói:
- Mộ Hàn, ngươi thắng! Ngươi không phải tiểu tạp chủng, ta mới được là tiểu tạp chủng.
Vứt bỏ những lời này, Mộ Tinh Phong quay người liền hướng tới biên giới khu vực tầng thứ ba đi tới
- Tiểu tạp chủng đi thong thả.
Mộ Hàn cười ha ha. Nghe được mấy chữ này, Mộ Tinh Phong thân ảnh hơi dừng lại, hai chân lảo đảo, đúng là suýt nữa ngã cắm dầu vào trong đống cát.
Mộ Thiên Vũ cùng Mộ Thiên Lan càng thêm tức giận, chỉ là Mộ Tinh Phong đã chịu thua, bọn hắn cũng không dám cãi lời Mộ Tinh Không, cũng chỉ có thể ôm hận xin lỗi, xám xịt rời đi.
Mấy giây công phu, trước mặt Mộ Hàn cũng chỉ còn lại có một người Mộ Tinh Không
- Mộ Hàn, lá gan ngươi to lắm, lại dám buộc bọn hắn xin lỗi!
Mộ Tinh Không híp mắt mắt nhìn Mộ Hàn, thanh âm trầm thấp, trên mặt không có bất kỳ biểu lộ gì.
- Không phải ta bức bọn hắn, là ngươi bức đấy chứ. Mặt khác, lá gan của ta xa xa cũng không to bằng ngươi.
Mộ Hàn thu liễm nụ cười, phi thường bình tĩnh nói.
- Tốt! Rất tốt!
Mộ Tinh Không nhìn chằm chằm Mộ Hàn một hồi, chợt cười lên một tiếng, hướng chỗ đám người Mộ Tinh Phong đi đến, lúc quay người, đôi mắt chợt hiện lên một đạo lãnh mang...
Nhìn bóng lưng Mộ Tinh Không, Mộ Hàn âm thầm cười lạnh.
Hai ngày trước hắn bị trọng thương, từng phát hiện bên ngoài tiểu viện có động tĩnh, có lẽ là có người muốn thăm dò hình huống của hắn. Người kia mặc dù không phải Mộ Tinh Không, cũng có quan hệ mật thiết cùng hắn. Mấy ngày sau, lại không xuất hiện nữa, có lẽ nhận định Mộ Hàn đã bị thương nặng.
Mộ Hàn vô cùng rõ ràng, chạng vạng tối ngày hôm ấy bên ngoài Liệt Sơn Thành, Mộ Tinh Không không phải là không muốn giết hắn, mà là không dám.
Mộ Hàn cho dù không được chào đón đến như thế nào cũng là cháu ngoại tộc trưởng, bình thường đánh nhau ẩu đả thì không có người quản tới, nhưng nếu như hắn bị người giết chết tại bên ngoài Liệt Sơn Thành, ảnh hưởng thực sự quá lớn, Mộ gia chắc chắn phải tra rõ. Cho nên, Mộ Tinh Không lựa chọn cách thức càng thêm ổn thỏa, chỉ tập kích đánh Mộ Hàn trọng thương.
Nếu là bị thương, sẽ không có người sẽ chú ý đến Mộ Hàn.
Sự thực cũng không khác gì Mộ Tinh Không phán đoán, Mộ Hàn cường ngạnh trở lại chỗ khiến thương thế nặng thêm, chỉ có thể nằm ở trên giường chờ chết. Nhưng Mộ Tinh Không tuyệt đối không ngờ rằng, nguyên lai Mộ Hàn đúng như là hắn mong muốn đã chết rồi, nhưng không ngờ lại có một Mộ Hàn mới trọng sinh qua.
Hiện nay, chỉ cần Mộ Hàn không ra khỏi Liệt Sơn Thành, cho dù là hắn và Mộ Tinh Không trở mặt, Mộ Tinh Không cũng không dám hạ sát thủ đối với hắn ở bên trong thành này. Mộ Hàn không phải là không muốn đem chuyện bỉ ổi của Mộ Tinh Không tuyên dương ra. Chỉ là nếu chuyện này lộ ra ngoài, đối với hắn không gì tốt. Đầu tiên là vị Ngũ trưởng lão bị đội nói xanh kia nhất định sẽ coi hắn như cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt. Tiếp theo, Mộ Tinh Không nói không chừng sẽ chó cùng dứt dậu, không quan tâm là đang ở bên trong thành ra tay với hắn. Ẩn mà không phát, ngược lại có thể khiến cho hắn có chút cố kỵ.
"Hô! Hô..."
Mộ Hàn tiếp tục huy động cây chổi, thanh âm lại một lần nữa vang lên bên trong Tuyển Phong Viện. Bốn người Mộ Tinh Không, Mộ Tinh Phong, Mộ Thiên Vũ cùng Mộ Thiên Lan cũng bắt đầu công việc
Vũ Vương
Cơ hồ cùng thời khắc đó, một đạo thân ảnh xuất hiện ở phía đối diện Mộ Hàn Cũng là nam nhân trẻ tuổi, ước chừng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, thân hình dong dỏng cao, hai gò má lại có chút gầy còm Xét theo khí tức hiển lộ ra từ trên người hắn, hẳn là chỉ có thực lực áng chừng Huyền Thai Tam Trọng Thiên
Sau khi thấy Mộ Hàn, nam nhân trẻ tuổi kia đầu tiên là sửng sốt, nhưng chợt trên mặt liền toát ra vẻ cực kì vui mừng Hắn ôm quyền nói:
- Vị bằng hữu kia, ta là Lạc Phong Dương ở Thần Tiêu thiên tông, còn ngươi
- Ta là
Mộ Hàn cũng không tiện thất lễ, nhưng hắn còn chưa nói xong thì trong lòng bàn tay Lạc Phong Dương đối diện kia liền ngưng tụ ra một thanh trường đao sắc bén đỏ như lửa Rồi nhằm vào đầu Mộ Hàn chính là một đao hung hăng bổ xuống Chỉ một thoáng, trường đao kia thật giống như đã hóa thành một con Hỏa Long hung tợn, khí tức mãnh liệt như con sóng lớn hướng về Mộ Hàn mà thổi quét tới Tiếng rít xèo xèo chấn động lan ra, cả vùng không gian hơn mười thước này lập tức liền trở nên nóng rực vài phần
- Hả
Thấy Lạc Phong Dương đột nhiên phát động công kích, thế tới cực kì hung mãnh, Mộ Hàn trong mũi chỉ là nhẹ nhàng hừ một cái Nhưng mà ngay cả ánh mắt hắn đều không nháy lấy một cái Hắn liền lộ ra tay phải, nhanh như tia chớp cầm chắc thanh trường đao đỏ như lửa này
- Thật sự là không biết sống chết, mau xuống cho ta
Lạc Phong Dương thấy thế có chút kinh ngạc, rồi chợt liền cười lớn Tuy nhiên chỉ sau một lúc, âm thanh liền bất chợt dừng lại Hắn phát hiện ra mấy ngón tay đang cầm chắc trường đao kia lại thấu tràn ra một loại ý chí mãnh liệt vô cùng, chỉ trong khoảnh khắc thì vũ khí của mình đã bị hòa tan một mảng lớn
- Sao Xảy ra chuyện gì
Lạc Phong Dương vẫn duy trì tư thế vung đao công kích Nhưng mà lại chỉ là sửng sốt trong chốc lát mà trường đao trong tay liền chỉ còn lại có một nấc chuôi đao Lực lượng mãnh liệt điên cuồng ập đến, giống như muốn hoàn toàn đốt người ta thành tro bụi Lạc Phong Dương sợ đến thốt ra tiếng kêu sợ hãi, thân thể lui mạnh về phía sau, trong miệng kêu to khó có thể tin
- Ngươi ngươi thật sự là tu sĩ Võ Cảnh
- Tu sĩ Võ Cảnh
Nghe được hắn kêu to, Mộ Hàn cũng là sửng sốt
Ngay sau đó, Mộ Hàn liền bỗng nhiên tỉnh ngộ Khi chính mình chờ tại võ đài thì lợi dụng Thái Hư Động Thần Quyết để điều động linh lực, làm cho Thiên Anh luyện tập vài loại công pháp thu được từ trong Thần Quang Mặc dù là hiện tại cũng không dừng lại, mà Thái Hư Động Thần Quyết kia lại có công hiệu che dấu tự khí tức bản thân Nhưng bởi vì không hề tận lực che lấp, nên khí tức để lộ ra trở nên phi thường yếu ớt Không nghĩ tới điều này lại khiến cho Lạc Phong Dương lỡ cho rằng chính mình là tu sĩ Võ Cảnh
- Hãy nhớ lấy, ta là Mộ Hàn của Vô Cực Thiên Tông!
Mộ Hàn cũng có chút không biết nên khóc hay cười Nhưng trong lúc nghĩ lại đó hắn liền đã nhanh như điện, đuổi kịp và vượt Lạc Phong Dương đang lui về phía sau
- Mộ Hàn Cái tên khiến cho Cơ Vân Thiền xuất ra 'Thái Ất Huyền Phách Đan', 'Chân Diễm Hồng Liên' Ai nha
Hắn nói còn chưa dứt lời, Mộ Hàn đã là một cước đá vào mồm Lạc Phong Dương Vị tu sĩ Huyền Thai Tam Trọng Thiên này không còn kịp nữa làm bất cứ động tác né tránh gì mà tựa như tên rời cung, lấy tốc độ nhanh nhất bay vụt ra ngoài
- Vút!
Bốn phía sàn đấu là một vòng quầng sáng mờ mờ ảo ảo, đến trong nháy mắt khi thân thể Lạc Phong Dương nặng nề đánh vào nó thì quầng sáng kia liền rung động tựa như loại sóng gió nổi lên Mà chờ sau khi hắn xuyên quầng sáng, thân thể lại như chiếc lá chấp chới nhẹ nhàng rơi trên mặt đất Khi xuyên thấu qua quầng sáng, thậm chí còn có thể thấy nét ngạc nhiên trên gương mặt hắn
Ánh mắt lướt rất nhanh qua Lạc Phong Dương dưới đài, Mộ Hàn tức thì liếc mắt nhìn chung quanh Hắn liền phát hiện dưới các sàn đấu ở bốn phía đã xuất hiện ra không ít bóng người Hiển nhiên đều là tu sĩ bị thua Ở trong Thiên Tông Võ Hội này, cho dù nguyên nhân gì đó, hễ đã rời khỏi sàn đấu liền tính như thất bại
Khẽ hít vào một hơi, Mộ Hàn càng không ngừng đưa chân nguyên vào bên trong Ngọc Bài đeo bên hông
Giằng co gần nửa phần tích tắc, Ngọc Bài bùng nổ tản ra một vầng ánh sáng lấp lánh kéo căng ra cùng quầng sáng ở bốn phía sàn đấu rồi hòa tan vào làm một thể Ngay lập tức sau đó, liền có một cỗ lực lượng kỳ diệu bốc dựng lên từ trong sàn đấu Nó bao bọc thân thể hắn vào bên trong, nâng hắn lên trên không trung rồi hối hả xuyên qua không gian Sau một khắc, hắn liền trở lại võ đài
Lúc này, bốn phía Mộ Hàn có những tia chớp sáng trắng liên tục lóe ra Có tu sĩ chiến thắng đối thủ trở lại chỗ cũ, cũng có tu sĩ vừa mới đến lượt được đưa vào sàn đấu
- Mộ Hàn sư huynh, vận khí của ta không sai Gặp phải đúng là một kẻ Vũ Hóa Cảnh đỉnh cao
Một đạo tia chớp sáng trắng rơi tại bên cạnh Mộ Hàn, bóng hình Lăng Nghị trong chớp mắt hiển lộ ra, vẻ hưng phấn có thể nhận ra rõ mà không cần nói thành lời
Ở trong Thiên Tông Võ Hội, vận may có đôi khi đích xác phi thường quan trọng Có chút tu sĩ Mệnh Tuyền Thất Trọng Thiên , vốn có cơ hội tiến vào mười người đứng đầu Nhưng chỉ có bởi vì vận số không tốt, ngay từ đầu đã đụng phải cường giả Vạn Lưu Cảnh, thế cho nên thật sớm bị thua, vô duyên cùng phần thưởng hậu hĩnh
Mà có tu sĩ Vũ Hóa Cảnh đỉnh cao, bởi vì liên tục đụng phải đối thủ tu vi hơi thấp với chính mình , mà liên tục được đi tiếp vào vòng thứ ba, thậm chí vòng thứ tư
Nhưng mà, loại tình huống này thật là khó lòng tránh được
Thiên Tông Võ Hội có quy mô quá lớn, tham gia vào đó là đệ tử Tứ Đại Thiên Tông nhiều lúc đạt hơn mười vạn người Nếu là dựa theo tu vi mạnh yếu để tiến hành tỷ thí như thế thì cho dù thời gian một tháng đều không đủ dùng
Không được bao lâu sau, bóng dáng của Hạng Thần, Ôn Siêu và Kỷ Vũ Lộ liền liên tiếp xuất hiện
Tất cả bọn họ cũng đều qua được vòng tỷ thí thứ nhất!
Trừ Kỷ Vũ Lộ gặp phải chính là tu sĩ Huyền Thai Nhất Trọng Thiên của Linh Bảo Thiên Tông, Hạng Thần và Ôn Siêu cũng giống như Lăng Nghị, đối thủ đều là tu sĩ Vũ Hóa Cảnh Vũ Long thiên tông Loại tình huống này cũng rất bình thường, dù sao tu sĩ Võ Cảnh có số lượng quá mức khổng lồ, tỷ lệ gặp được cùng bọn họ phi thường lớn
Chỉ là đơn giản nói vài câu, bốn người liền đã trấn tĩnh tâm thần, bắt đầu chuẩn bị một vòng tỷ thí tiếp theo
Mộ Hàn đồng dạng trong lòng tĩnh lặng như tờ Hắn vừa điều động chân nguyên bên trong nhờ Thái Hư Động Thần Quyết, vừa cũng là điên cuồng mà rót vào Thiên Anh ở trong cơ thể Ở dưới sự gắng sức chân nguyên này, Thiên Anh càng không ngừng quen thuộc với ba loại công pháp Phù Ảnh Thiên Biến, Ngũ Lôi Huyền Quang Chú và Tu Di Thượng Pháp này
Huyết Sát Tu La Quyền (2)