Chương 541: Liễu Ti Ngư gia
Nhưng đó cũng chỉ là một lời nói bâng quơ, nói xong Nhạc An cũng chẳng để tâm nữa.
Cốt lõi của quẻ bói này là “kiếp nạn” và “bước ngoặt”, hiện tại cả hai điểm này đều đã ứng nghiệm hoàn toàn. Còn việc là “từ bên ngoài” hay “từ bên trong” thì chỉ là tiểu tiết, không mấy quan trọng.
Chẳng ai có thể yêu cầu mọi chi tiết trong mỗi quẻ bói đều phải chính xác tuyệt đối, độ khó đó quá cao rồi.
Hoàng Lan cũng không thắc mắc thêm về điểm đó, điều khiến cô kinh ngạc hơn là Nhạc An đã sớm tính ra mình gặp nguy hiểm mà không báo trước: “Cái gì? Cậu tính ra hết rồi mà sao không nhắc nhở tớ hả! Chuyện lớn như vậy mà cậu lại giấu tớ!”
“Nói cho cậu biết thì chỉ làm cậu thêm lo lắng thôi!” Nhạc An thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: “Đại Vũ đã dạy rồi, không phải kết quả bói toán nào cũng nên nói cho người khác biết, có những chuyện nên giữ kín trong lòng thì hơn! Muốn trở thành một vị phù thủy thực thụ, điều quan trọng nhất là phải biết giữ bí mật!”
“Được rồi... Nếu đã là lời Đại Vũ dạy thì tớ không trách cậu nữa.”
Hoàng Lan ngẫm lại cũng thấy có lý. Dù có biết trước thì chưa chắc cô đã tránh được kiếp nạn đó, ngược lại còn vì lo âu mà phân tâm, biết đâu lại gây ra rắc rối lớn hơn.
Hai người họ vẫn thản nhiên trò chuyện với giọng điệu nhẹ nhàng, hoàn toàn không nhận ra Tiêu Cẩm Nguyệt đứng bên cạnh đã toát mồ hôi lạnh sau lưng!
Nhạc An này rốt cuộc là ai? Tuổi còn trẻ mà lại có khả năng bói toán chuẩn xác đến vậy sao!
Cô ấy chỉ bói một lần mà đã nói trúng phóc các chi tiết như “có kiếp nạn”, “có bước ngoặt”, thậm chí cả việc bước ngoặt đến từ “bên ngoài”!
Chính xác đến mức đáng sợ!
Liễu Ti thật sự đương nhiên là người bên trong, nhưng vấn đề là cô không phải Liễu Ti!
Chuyện này là sao, chẳng lẽ năng lực của các phù thủy Ma tộc lại mạnh hơn Thú tộc nhiều đến thế?
Ít nhất trong số những phù thủy trẻ tuổi của Thú tộc mà Tiêu Cẩm Nguyệt biết, không một ai có bản lĩnh như vậy!
“Liễu Ti? Cậu thẫn thờ gì thế! Đi thôi, tớ mua xong đồ rồi đây!” Hoàng Lan vỗ vai cô, giọng nói có chút thúc giục.
Tiêu Cẩm Nguyệt bừng tỉnh, trấn tĩnh lại thì thấy Nhạc An đã chào tạm biệt rồi rời đi, còn trên tay Hoàng Lan đã có thêm một chiếc túi vải nhỏ mới mua.
Cô nén lại sự kinh nghi trong lòng, gật đầu: “Được, đi thôi.”
Cô đang định tìm cớ để hỏi thăm lai lịch của Nhạc An, không ngờ Hoàng Lan lại chủ động nhắc đến.
“Giờ nghĩ lại lời của Nhạc An vẫn thấy hơi sợ.” Hoàng Lan vừa đi vừa vỗ ngực, giọng vẫn còn run: “May mà lần này có bước ngoặt, nếu không thì... Liễu Ti này, cậu bảo sau này mỗi lần đi làm nhiệm vụ, tớ có nên nhờ cậu ấy bói cho một quẻ để yên tâm không?”
Tiêu Cẩm Nguyệt mỉm cười: “Cậu quên Nhạc An vừa nói gì rồi sao? Dù cậu có tìm thì chưa chắc lần nào cậu ấy cũng nói cho cậu biết đâu.”
Đã bói thì chưa chắc đã nói, mà nếu có nói thì đa phần cũng là báo tin vui chứ không báo tin buồn. Kiếp nạn thật sự phải đến thì cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi.
“Cũng đúng...” Hoàng Lan nghe vậy liền xìu xuống, từ bỏ ý định đó.
“Nhưng Nhạc An thật sự rất giỏi, chuyện của cậu, cậu ấy tính chuẩn quá.” Tiêu Cẩm Nguyệt thuận thế khen ngợi, ánh mắt lộ ra vẻ khâm phục vừa đủ.
“Tất nhiên rồi, cậu ấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền