Chương 78: Hạo Nhật Như Lai, võ lâm thần thoại (1)
Khương Trường Sinh giương mắt, ánh mắt trở nên vô cùng lạnh lẽo, sát khí lan tràn.
Diệu Tông pháp tướng nâng lên sáu tay, ba đầu hợp nhất, sáu tay hợp hai, sáu thanh pháp khí ngưng làm một thanh kiếm màu vàng chói mắt, nộ trảm rơi xuống.
Kiếm khí hạo đãng, gió mạnh gào thét, vô luận là đang cao thủ đang công kích, hay là đám người bị đánh nằm ở dưới đất đều bị đánh bay ra ngoài, tường thành đang treo Từ Thiên Cơ càng nứt toạt ra, vết nứt trải rộng cả bức tường, tựa như sắp sụp đổ, tuyết lớn đầy trời bị thổi tan hoan bay loạn vào trong thành, tựa như sương mù đang dũng mãnh lao tới.
Từ Thiên Cơ đang ý thức mơ hồ rơi xuống té trên mặt tuyết, đá vụn nện đập ở trên người hắn, hắn đã không lo được đau đớn, tiếng nổ vang rền giữa thiên địa khiến cho hắn rất khó chịu, trong mơ hồ, hắn nghe được không ít tiếng kêu thảm thiết.
Không biết đi qua bao lâu, cuối cùng, hết thảy khôi phục lại bình tĩnh.
Từ Thiên Cơ chật vật ngẩng đầu, mở to mắt, một đạo thân ảnh đi tới, ngăn cản ánh nắng, chính là Khương Trường Sinh.
Khương Trường Sinh nhìn xuống hắn, hỏi:
- Ngươi muốn chết, hay là muốn sống, ngươi muốn bọn hắn chết hết, hay là cùng ngươi sống sót?
- Hài hước! Hài hước a!
Không biết đợi bao lâu, cửa thành ầm ầm mở ra, các đệ tử trông mong nhìn tới.
Có người hoảng sợ hô to, lúc này có một đám đệ tử đi tới, sau lưng lão giả tóc trắng còn đi theo một đám cao thủ đang trọng thương.
Lão giả tóc trắng ngẩng đầu, trong ánh mắt tràn đầy vẻ hoảng sợ, hắn cười khổ nói:
Một lão giả tóc trắng máu me khắp người bưng bít lấy cánh tay phải, run run rẩy rẩy đi ra, tất cả mọi người thấy hắn bày ra bộ dạng này thê thảm, đều bị kinh động.
Tuyết lớn mịt mờ, mai táng dũng khí của một nữa võ lâm Đại Cảnh.
Tuyệt học Diệu Tông truyền khắp thiên hạ, hai chữ Trường Sinh uy chấn võ lâm.
Trong đình viện, Khương Trường Sinh tĩnh toạ dưới tàng cây, Từ Thiên Cơ thì dưỡng thương trong một góc của đình viện, Tiểu Ngụy Vương, Bình An đứng xa xa nhìn hắn, tràn ngập tò mò.
Bây giờ hắn đã làm trùm tân thủ thôn Đại Cảnh, võ lâm chính là rau hẹ, cường thế đoạt được thiên hạ đệ nhất, sau đó nhất định có vô số cao thủ tre già măng mọc đến đây khiêu chiến, cung cấp cho hắn sinh tồn ban thưởng.
Khai Nguyên năm ba mươi bốn, Giáo chủ Quy Nguyên thần giáo Từ Thiên Cơ mang theo mười tám chi môn phái tề tụ Kinh Thành, khiêu chiến Trường Sinh đạo trưởng, năm trăm vị cao thủ thương vong hơn phân nửa, một đời võ lâm bá chủ Từ Thiên Cơ bị bắt làm tù binh, sống chết không rõ.
- Người đó là... Trần chưởng giáo của Thiên Nhất môn?
Chênh lệch quá xa.
- Ta muốn sống... Để bọn hắn cũng sống...
Dệ tử cac phái càng chờ càng hoảng hốt, thậm chí có người đề nghị muốn xông vào hay không, nhưng lại cảm thấy triều đình hẳn là không ra tay, cho dù ra tay cũng không có khả năng tru diệt nhiều cao thủ như vậy trong khoảng thời gian ngắn.
Từ khi hắn tập võ đến nay, chưa bao giờ từng gặp phải thảm bại như vậy, mà hắn đã là võ công đại thành, thật sự cho rằng vô địch thiên hạ trong Đại Cảnh, không ngờ...
Từ Thiên Cơ thấy Thái Hành kiếm đang giơ lên, muốn chém đầu hắn, hắn cúi đầu, cắn răng nói:
Hắn mặc dù cẩn thận, nhưng vẫn có sức phán đoán, ít nhất trong chốn võ lâm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền