Chương 106: Cắn nuốt
Lạnh băng thủy rót vào xoang mũi, lại chảy xuống yết hầu, theo sau sặc vào phổi, bản năng muốn ho ra nước, há mồm hô hấp, nhưng mặt dính sát vào vải bông, dưỡng khí không ngừng giảm bớt. Lỗ tai ầm ầm vang lên, phổi như đổ chì, tứ chi bị trói chặt, dù có ra sức giãy giụa, cũng không làm nên chuyện gì. Mỗi một lần giãy giụa, hô hấp lại khó khăn thêm một phần, trái tim đập nhanh như sắp nổ, mạch máu đại não căng đau.
"Hồng hộc!" Miệng há rộng, xuyên qua lớp vải ướt át, cố gắng hít thêm chút dưỡng khí. Nhưng rồi, lại một xô nước dội thẳng vào mặt.
"Lộc cộc lộc cộc!"
Tiếng sặc nghẹn thống khổ trở nên mỏng manh, tứ chi giãy giụa kịch liệt bắt đầu chậm lại, ý thức trở nên mơ hồ, chỉ còn lại một ý niệm: Sẽ chết.
Chu Hoài Hạ mở choàng mắt, tay căng một phen, theo bản năng xoay người đứng lên, cũng là giờ khắc này, ngũ quan không còn thống khổ. Nàng quay đầu nhìn về phía sau, phát hiện một người đàn ông bị trói trên chiếc ghế gỗ thấp bé, tứ chi và cổ bị xích sắt trói buộc, đầu đội một chiếc túi trắng ướt đẫm. Mà nàng dường như vừa mới từ trên người hắn đi ra.
Xung quanh đen kịt, duy chỉ có người đàn ông trên ghế gỗ rõ ràng có thể thấy được, như trung tâm của thế giới này, một tia sáng chiếu vào người hắn, xung quanh lờ mờ bóng người, cầm theo xô nước tiếp tục đổ lên mặt người đàn ông. Chu Hoài Hạ hoàn toàn xoay người, nhìn chằm chằm người đàn ông chịu hình, chỉ bàng quan cũng có thể cảm nhận được nỗi thống khổ tột cùng của hắn lúc này. Hắn là... Cô Ảnh.
Cho dù mặt bị che, Chu Hoài Hạ vẫn có thể nhận ra thân hình hắn. Liền ở Chu Hoài Hạ tự hỏi giấc mơ này xảy ra khi nào, trong bóng đêm cảnh tượng thay đổi, ghế gỗ biến mất, thay bằng ghế điện, người vẫn là Cô Ảnh, chỉ có điều chiếc túi trắng trên đầu biến mất. Cô Ảnh toàn thân run rẩy, đến cực hạn lại tạm dừng, trở nên cứng đờ, thậm chí da bị bỏng cháy, bắt đầu bốc khói.
Lúc trước khi xuất ngoại, nàng cảm ứng được người bị điện giật là Cô Ảnh? Chu Hoài Hạ ánh mắt dọc theo ghế điện hạ di, dừng ở vệt nước ẩm ướt dưới chân hắn, trong lòng không khỏi trùng xuống. Trong lúc mọi người không biết, Cô Ảnh đã chịu đựng tra tấn nghiêm khắc. Nàng ngẩng mắt nhìn về phía Cô Ảnh trên ghế điện, trong cặp mắt đỏ hoe ấy, dù tràn ngập sự thống khổ chật vật, vẫn luôn giữ được sự kiên định.
Chu Hoài Hạ đứng đối diện Cô Ảnh, hai người một đứng một ngồi, ngoài họ ra, bóng đêm xung quanh đặc quánh như nuốt chửng cả ánh sáng. Đột nhiên, lông tơ nàng dựng đứng, quay đầu nhìn về phía sau. Một con mắt đỏ tươi khổng lồ treo lơ lửng trong bóng tối, giống như mặt trăng đỏ. Lại là nó! Chu Hoài Hạ từng gặp nó trong giấc mơ của bác sĩ Khôi Lỗi Sư bị bắt giữ, nàng quay đầu lại nhìn Cô Ảnh trên ghế điện, lại phát hiện trong bóng đêm một bàn tay che miệng mũi hắn, lại có hai bàn tay che tai hắn.
Giây lát, vô số bàn tay từ bóng đêm sau lưng hắn vươn tới, bao quanh cơ thể hắn, kéo chiếc ghế điện về phía bóng đêm. Cho đến khoảnh khắc Cô Ảnh biến mất trong bóng đêm, Chu Hoài Hạ nhìn thấy một bàn tay chậm rãi vươn ra, kỳ dị mà mềm nhẹ, cuối cùng hoàn toàn che lại đôi mắt hắn. Chu Hoài Hạ theo bản năng tiến lên, cố gắng giữ chặt Cô Ảnh, nhưng chỉ vớt được khoảng không.
...
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền