ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Xâm Nhiễm Giả

Chương 127. Tây thành văn hóa nghệ thuật quán

Chương 127:  Tây thành văn hóa nghệ thuật quán

thực đường ăn cơm.” Trần Đan từ trong ngăn kéo lôi ra cặp sách của Chu Hoài Hạ nói.Chu Hoài Hạ thở dài thật mạnh: “Không đói bụng, ta có thể không ăn sao?”Sau khai giảng, Biên Lãng căn cứ theo kiến nghị của đội ngũ chữa bệnh, từ hôm nay trở đi, ở trong thực đường sẽ mở thêm một khu ăn riêng, chuyên môn vì ba người lượng thân định chế những bữa cơm dinh dưỡng động thái, có thể hữu hiệu làm cho thân thể bọn họ trở nên khỏe mạnh hơn.Chu Hoài Hạ rất kháng cự chuyện này, nàng cảm thấy ăn cơm quá mệt mỏi. Thoát ly cha mẹ, không có những người khác giám sát, năm ngoái nàng đã tùy tiện dùng bánh mì, màn thầu ứng phó cả một năm, cảm thấy rất nhẹ nhàng.Sau đó, đội ngũ chữa bệnh của giáo sư Vu Minh Dung đã tra ra nàng có xu hướng dinh dưỡng bất lương. Đặc biệt là tháng Tám lại liên tiếp sử dụng năng lực quá độ, cảm nhiễm virus, suýt nữa phát triển thành bệnh nặng. Đến bây giờ, ngoài việc ăn cơm dinh dưỡng, nàng còn có cả một đống thực phẩm bổ sung dinh dưỡng phải ăn.Thống khổ.“Không thể.” Trần Đan mặt vô biểu tình giơ cặp sách lên, đưa cho Chu Hoài Hạ, “Đeo đi.”Chu Hoài Hạ: “……”Nàng xoay người, để Trần Đan đeo cặp sách lên vai. Trần Đan buông tay, cặp sách liền nặng trĩu chìm xuống. Chu Hoài Hạ lảo đảo, suýt nữa ngã về phía sau, được Trần Đan đẩy trở lại.Cặp sách đi học là để đựng sách. Cặp sách của Chu Hoài Hạ, cùng lắm cũng chỉ có hai quyển sách, cộng thêm một cây bút, chứ không phải như bây giờ bên trong đựng gạch…… Xe trượt scooter của nàng hôm trước đã bị nộp lên, sáng nay nàng phải từ phòng ngủ cõng một bao sách đựng gạch đi đến phòng học, người đã mệt không thở nổi.Chu Hoài Hạ lần nữa cảm nhận trọng lượng nặng trĩu này, hỏi: “Mấy khối?”Trần Đan mở ra một bàn tay, sau đó nói: “Không cần cò kè mặc cả, cặp sách của Lữ Cẩn đều đựng muốn nổ tung rồi.”Chu Hoài Hạ kéo kéo khóe miệng, nàng có thể so với Lữ Cẩn sao? Lữ Cẩn là loại người hận không thể vừa đọc sách học tập, vừa cử gạch rèn luyện, giống như động cơ vĩnh cửu lông xoăn. Nàng rốt cuộc lấy năng lượng từ đâu ra?Trần Đan: “Đi thôi.”……Chờ Chu Hoài Hạ cõng năm khối gạch đi đến thực đường, Lữ Cẩn đã ngồi trước bàn, vừa ăn cơm, vừa nhìn iPad trên bàn.Cơm dinh dưỡng đã dọn xong trước, trên đĩa thức ăn bày đầy những món ăn dinh dưỡng, tất cả đều đựng trong những bát chén màu trắng. Chu Hoài Hạ nhìn thấy Thẩm Diệc từ đằng kia đi tới từ xa.Hắn mặc một bộ đồ thể thao màu đen gọn gàng, trên đầu còn buộc dây buộc tóc màu đen, chắc hẳn vừa mới tập luyện xong. Nét mặt hắn rạng rỡ một cách khó hiểu, rất giống nam sinh viên đại học.Chu Hoài Hạ hơi kinh ngạc trước suy nghĩ vừa xuất hiện trong lòng mình, bởi vì Thẩm Diệc vốn dĩ chính là sinh viên.“Chậc.” Trần Đan bên cạnh đột nhiên lên tiếng, “Hắn có phải là trang điểm không?”Chu Hoài Hạ nghiêng mặt liếc nhìn nàng một cái, rồi quay đầu nhìn về phía Thẩm Diệc, như suy tư: Khó trách mặt nhìn sáng hơn rất nhiều.Thẩm Diệc nét mặt rạng rỡ đã chạy đến bên cạnh Lữ Cẩn, chuẩn bị ngồi xuống ăn cơm. Nhưng mông hắn chưa hoàn toàn ngồi xuống, đột nhiên lại đứng dậy vòng qua cái bàn, ngồi xuống đối diện.Sau khi Chu Hoài Hạ chậm rãi đến gần, nàng vội vã kéo cặp sách xuống ném lên ghế, lúc này mới chuẩn bị ngồi bên cạnh Lữ Cẩn. Nàng vừa khom lưng muốn ngồi xuống, dư quang bỗng nhiên thoáng nhìn, lập tức đứng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip