Chương 136: Nàng đang làm gì?
Chu Hoài Hạ tay cầm cà phê, theo bản năng muốn lui về phía sau. Nàng không biết ý đồ của hắn, nhưng từ hai lần làm sự của đối phương mà xem, hơn phân nửa lại là ai đó muốn chết. Lần này... sẽ không đến phiên nàng đi? Cách chính mình 50 mét nội liền có người của căn cứ, nhưng tuyệt đối không phải đối thủ của hắn.
Đại não vốn dĩ ủ rũ của Chu Hoài Hạ đột nhiên chuyển động lên, suy tư chính mình muốn rời đi như thế nào... Không, hắn cũng không nhất định nhận ra chính mình. Hai lần trước nàng dùng ý thức võng, một lần trên mặt dơ đến tất cả mọi người không nhận ra chính mình, một lần cũng không phải mặt của người khác. Nàng hiện tại lại không vận dụng ý thức võng, trên mặt cũng sạch sẽ, hoàn toàn là một nữ sinh viên bình thường.
Chu Hoài Hạ nghĩ vậy, quay đầu nhìn mắt tấm biển quảng cáo cà phê ở bên tay trái, chậm rãi bình di sang phải, sau đó liền nhìn thấy tầm mắt của người đàn ông trẻ tuổi ở góc đối diện dời về phía bên phải. Nàng không tin tà. Thế là lại chậm rì rì di sang trái. Ánh mắt của người đối diện cũng chậm rãi dời về phía bên trái, trước sau nhìn chằm chằm nàng.
“Chu Hoài Hạ đang làm gì?”
Trong xe chỉ huy, Biên Lãng vẫn còn xuyên qua màn hình bí ẩn của đội viên để chú ý Chu Hoài Hạ, kết quả liền nhìn thấy nàng cầm cà phê đột nhiên ở đó giống như một con cua mà bình di trái phải. Với tính cách lười biếng của nàng, quyết không thể đi thêm một bước.
Trần Đan dựa vào ghế sau nghỉ ngơi, nghe thấy tiếng chỉ huy, nhìn về phía màn hình máy tính phía trước: “Nhưng nàng không dùng ngôn ngữ tứ chi để phát ra tín hiệu cầu cứu.”
Biên Lãng nói với đội viên gần Chu Hoài Hạ nhất: “Bên nàng có gì bất thường? Dựa qua xem.”
Đội viên nhận được mệnh lệnh chuẩn bị tiến lên, còn chưa đi tới, một đám người từ thang cuốn tầng hai xuống, trong đó một người hô: “Chu Hoài Hạ, đi rồi.”
Chu Hoài Hạ quay đầu nhìn lại, phát hiện là lớp trưởng chuẩn bị tập hợp, đồng thời cũng gặp được đội viên căn cứ đang đi tới bên này, nàng vươn một bàn tay chỉ về phía góc đối diện, muốn nhắc nhở đội viên căn cứ. Tuy nhiên chờ nàng xoay mặt nhìn lại, lại phát hiện người đàn ông trẻ tuổi ngồi ở góc đối diện đã biến mất.
Chu Hoài Hạ sửng sốt: “...”
Chẳng lẽ vừa rồi là nàng nhìn thấy ảo giác? Giống như 03 lúc trước.
“Làm sao vậy?” Lớp trưởng thấy Chu Hoài Hạ ngây ngẩn ở cửa tiệm cà phê, còn vươn ngón tay, liền theo ngón tay nàng nhìn lại, cái gì cũng không phát hiện.
“À, ta hoạt động một chút gân cốt.” Chu Hoài Hạ tiếp tục nâng cánh tay trái, đè xuống sang bên phải, chậm rì rì nói.
Lớp trưởng đối với cử chỉ của Chu Hoài Hạ thấy nhiều không trách, học thần mà, tinh thần luôn luôn khác biệt so với người thường, nàng hiểu. Cho nên chỉ ném lại một câu: “Mau cùng mọi người, chúng ta chuẩn bị lên xe buýt về trường.”
Ánh mắt Chu Hoài Hạ lướt qua chỗ hơi lõm ở góc đối diện, xác nhận vừa rồi mình thấy không phải là ảo giác, mà là người thật. Không phải tới giết nàng.
Siêu cảm quan của Chu Hoài Hạ vượt xa người bình thường, nói cách khác, giác quan thứ sáu đối với nguy cơ cũng đủ nhạy bén. Đây cũng là lý do tại sao nàng từ lúc bắt đầu không phát ra cảnh báo cầu cứu tới đội viên căn cứ gần đó. Không chỉ bởi vì thân thủ của đối
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền