Chương 105 : Sao có thể không được
Những thứ khác có thể thiếu, tiền không thể thiếu, tương lai có nhiều chỗ cần dùng tiền, nếu cô không muốn đi tìm tòi vật tư kiếm tiền, vậy đánh dấu lấy tiền là không thể thiếu.
Nghĩ tới tìm tòi vật tư, Diệc Thanh Thanh nhớ tới chiếc tivi mình đánh dấu được ở cửa hàng bách hóa huyện Nam Bình, đặt ở trong ba lô cũng mất giá, vẫn nên tìm cơ hội ra tay đổi thành tiền thì hơn.
Nghĩ như vậy, không gian tùy thân muốn tăng lên cấp 2 không biết phải tích trữ bao lâu!
Diệc Thanh Thanh thở dài, khép giới thiệu kỹ năng vào, an ủi bản thân ít nhất hiện giờ cũng có không gian để đồ, không phải đồ vật đánh dấu được cũng có chỗ để.
100 điểm đánh dấu, vẫn phải chậm rãi tích cóp mới gom đủ.
Lại mở thương phẩm duy nhất trong cửa hàng hệ thống, sách kỹ năng không gian tùy thân biểu hiện đã bán hết, cũng không đổi mới thứ khác.
“Đây chỉ là cửa hàng bán 1 loại thương phẩm, còn hạn chế số lượng mua, có phải có chút hữu danh vô thực hay không?” Diệc Thanh Thanh nói hệ thống một câu.
Vừa ngáp vừa bật đèn pin cho tiền giấy giấu trong rương vào trong không gian tùy thân mới, tuy không có bao nhiêu, tiền mẹ cô cho cô đã tiêu chỉ còn chưa tới 50 tệ, phiếu cũng chỉ dư lại mấy phiếu gạo.
Nhưng đây đều là tài sản của cô, phải cất giữ cẩn thận, vẫn nên đặt trong không gian an tâm hơn.
Ngoài ra đồ ăn hái từ nhà thím Quế Hoa hôm nay cũng có thể đặt vào trong không gian, giữ tươi!
Điểm này mạnh hơn không gian siêu thị của Lý Mộng Tuyết, không gian này chỉ có đồ siêu thị giữ tươi, đồ bên ngoài mang vào không thể giữ tươi.
Trừ mấy thứ này ra, thì không có gì đáng giá cho vào không gian, ít đồ như vậy một mét vuông cũng chưa để đầy.
Cho nên ngoại trừ người không thể vào, không gian tùy thân cấp 1 cũng đủ dùng, không có gì đáng chê.
Tuy hôm nay ngủ hơi muộn chút, nhưng trong lòng cô thỏa mãn, hiểu rõ một chuyện lớn.
Ôm tâm tư hướng tới không gian tùy thân cấp 2, Diệc Thanh Thanh tiến vào mộng đẹp.
…
Tối qua ngủ hơi muộn, buổi sáng tinh thần của Diệc Thanh Thanh không được tốt lắm, đã ngáp mấy cái.
Lý Mộng Tuyết nhìn cô một cái nói:
“Cô có ngày nào không phải là tràn ngập tinh thần, giống y như nghé con không biết mệt, hôm nay hơi khác thường, không phải là nghĩ chuyện tâm sự hôm qua đấy chứ!”
Diệc Thanh Thanh liếc mắt nhìn cửa của Vân Cô Viễn một cái, cũng may anh chưa dậy, quay đầu nói với Lý Mộng Tuyết:
“Ngày hôm qua đưa Thái Xuân Sơn vào, tôi hưng phấn không ngủ nổi không được sao?”
“Được thôi, sao có thể không được.” Lý Mộng Tuyết nói với hàm ý sâu xa.
Diệc Thanh Thanh: “…”
Làm ơn đi, bát quái ăn dưa là chuyện của nữ phụ phông nền như tôi được không, nữ chính như cô đừng đoạt chuyện này mà!
Tay Vân Cô Viễn nắm lấy chốt cài cửa, còn chưa kịp mở ra, tối qua cô nhớ mình sao?
Anh đợi thêm một lát nghe bọn họ nói chuyện khác, mới đẩy cửa đi ra ngoài.
“Phân đội nhỏ đầm lau sậy, xuất phát!” Tiền Lai Lai giơ nắm tay lên nói.
Sáu người lại cùng nhau ra cửa.
Nhiệm vụ ngày hôm nay là làm cỏ diệt côn trùng ở ruộng đậu nành.
Sâu bông, ấu trùng bọ dừa, đủ loại côn trùng có hại là chướng ngại thu hoạch lớn nhất mỗi năm của thôn Hưởng Thủy thậm chí cả công xã Đại Hưng.
Niên đại này không có nông dược trừ nạn sâu bệnh, mấy năm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền