Chương 64 : Kỹ năng săn thú
Sao cậu ta lại ở cùng Vân Cô Viễn?
“Sao cô lại ở đây?” Cao Bắc Trụ giấu gà rừng sau lưng, chuyện cậu ta và anh Vân lên núi đi săn không thể cho người ngoài biết, nếu không để lộ chuyện này ra ngoài anh Vân sẽ phải chịu tội!
Diệc Thanh Thanh bĩu môi, giấu cái gì chứ, đây là gà rừng của bà đây, trên tay còn có chứng cứ phạm tội nó để lại đấy!
“Ai gặp thì có phần.” Vân Cô Viễn đi tới: “Cùng nhau ăn đi.”
Cao Bắc Trụ kinh ngạc nhìn anh Vân một cái, anh Vân của cậu ta không phải là người không cẩn thận như thế!
“Lát nữa chú Hữu Căn sẽ tới xây tường cho tôi, không ăn.” Diệc Thanh Thanh nói.
Tuy gà này là cô không cẩn thận thả ra, nhưng bị người ta bắt được là bản lĩnh của người ta.
Chuyện lên núi đi săn mọi người đều che giấu, bởi vì chuyện này bị cấm, sẽ có tai họa ngầm.
Quan hệ của cô và bọn họ không tốt đến mức có thể ăn thịt không cần trả tiền, đặc biệt là người ta còn đề phòng cô, cô cũng không thiếu mấy miếng thịt.
Cao Bắc Trụ nhìn anh Vân như muốn giữ người ta ở lại ăn gà, không tình nguyện nói:
“Xây tường đào bùn không dưới hai tiếng, sao cần đi gấp như vậy?”
Diệc Thanh Thanh nhướng mày, đây là cậu ta mời đấy nhé: “Vậy tôi không khách sáo nữa.”
“Đi làm gà đi.” Vân Cô Viễn nói với Cao Bắc Trụ.
Cao Bắc Trụ tát nhẹ miệng mình một cái, ai bảo mày lắm miệng!
Lúc này thì hay chưa, người ở lại, cậu ta bị ném sang một bên.
Khi xách gà đi sang một bên, miệng còn nói thầm: “Cùng là ăn ké cơm, dựa vào cái gì mình phải cực khổ vặt lông gà?”
“Gà này là cậu bắn được à?” Diệc Thanh Thanh nhìn thấy Cao Bắc Trụ cõng cung tên nên hỏi.
Vân Cô Viễn nhìn cô, bất đắc dĩ nói: “Đây là cung tôi làm, khi tới đây cậu ấy muốn cõng giúp tôi.”
Đã rõ, đây là tiểu đệ giúp xách đồ.
Diệc Thanh Thanh không nghĩ tới việc ngồi đợi ăn không, nên đi xung quanh nhặt củi.
Vân Cô Viễn không ngăn cản, anh biết Diệc Thanh Thanh là cô gái có ý nghĩ của mình, ở trong mắt cô, quan hệ giữa bọn họ còn không thể khiến cô vượt qua phòng tuyến kia.
Cô làm chút gì đó, sẽ càng an tâm.
Nhưng mà như vậy cũng tốt, ít nhất có thể ngồi cùng nhau ăn gì đó, cũng may đây không phải là lần đầu tiên anh bắt được gà rừng, kỹ thuật nướng gà rừng tốt hơn nhiều.
Diệc Thanh Thanh trở về thì thấy Vân Cô Viễn đã làm xong việc nhóm lửa.
Gia vị cũng mang tới không ít, đựng trong một hộp gỗ.
“Lấy đâu ra vậy?” Rõ ràng lúc trước cô không thấy thứ này.
Vân Cô Viễn chỉ tảng đá xanh giữa lều gỗ: “Lúc trước chôn ở phía dưới.”
“Các anh đúng là có nhiều ý tưởng, tôi đã nói sao nơi này lại có thêm cái lều mà.” Diệc Thanh Thanh thấy anh nhặt mấy cây gậy ở góc lều, thủ pháp thuần thục làm giá nướng đơn giản: “Không phải lần đầu tiên đúng không?”
Vân Cô Viễn gật đầu: “Mang về không tiện lắm.”
Nghĩ tới sau hẻm thật dài, cùng với đám thanh niên trí thức cũ ở ngay phía trước, Diệc Thanh Thanh gật đầu bày tỏ hiểu được, còn kiến nghị anh tự mình mở một cánh cửa ở sau phòng mình tiện đến đất phần trăm thì không nói, ra vào cũng không đến mức bị người ta nhìn chằm chằm.
“Anh Vân của tôi đã sớm làm xong! Tôi còn giúp nữa!” Trong lòng Cao Bắc Trụ không dễ chịu lắm, anh Vân đối xử quá tốt với thanh niên trí
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền