ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 71 : Ngại quá

Diệc Thanh Thanh đánh dấu ở nơi này chủ yếu là vì tích cóp tiền, cô sẽ nhân mấy năm này tích cóp một khoản tiền, đợi vào đại học mua căn nhà mình thích.

Không phải vì sau này giá nhà tăng lên mà kiếm chênh lệch giá, chỉ muốn mua ngôi nhà thuộc về mình, nhà hợp ý.

Cô không có dục vọng đối với việc kiếm đồng tiền lớn, tiền tài có thể thỏa mãn dục vọng vật chất của cô, cô không muốn vì kiếm đống tiền mình có khả năng không tiêu hết mà tiêu phí thời gian, thậm chí phá hủy cuộc sống thậm chí cơ thể khỏe mạnh của cô.

Cuộc đời này cô muốn làm chuyện mình thích, khỏe mạnh vui vẻ tồn tại, hưởng thụ cuộc sống.

Cho nên có cơ hội thì đến ngân hàng đánh dấu, tích cóp 3-4 năm chắc chắn có thể mua được nhà, lại trang trí cẩn thận.

Đánh dấu nơi này xong, Diệc Thanh Thanh lập tức đi tới Tiệm Cơm Quốc Doanh, lúc này là giờ cơm, vào cửa là gặp đám Tiền Lai Lai.

Lý Mộng Tuyết và đám Trịnh Hiểu Long cũng ở đây, hai người ngồi cùng nhau nói cười, hình như thân mật hơn nhiều, không biết là đã xảy ra chuyện gì.

“Thanh Thanh, cô tới rồi, chúng tôi sắp ăn xong.” Tiền Lai Lai vẫy tay với cô.

Diệc Thanh Thanh đẩy xe đạp tới bên cạnh bọn họ: “Trông giúp tôi một lát, tôi đi mua cơm.”

“Ôi trời ơi, túi to như vậy, mẹ cô gửi hết gia sản của mình tới cho cô à?” Tiền Lai Lai nói với vẻ khoa trương.

“Đều là quần áo chăn mùa đông.” Diệc Thanh Thanh giải thích.

Cô đặc biệt đi qua cửa sau bếp.

[Đánh dấu ở sau bếp Tiệm Cơm Quốc Doanh huyện Thiết Lĩnh, nhận được kỹ năng trù nghệ, chương trình dạy học kỹ năng trù nghệ mới đã thêm vào.]

[Chương trình dạy học kỹ năng trù nghệ.]

[Chu Đại Sơn (cấp 2-84%).]

[Ôn Gia Hào (cấp 5-87%).] (mới)

Quả nhiên là chương trình học kỹ năng cấp 5, tảng đá trong lòng Diệc Thanh Thanh rơi xuống, vui vẻ rạo rực đến bên cửa sổ gọi bát mì thịt.

Khi bưng bát mì trở về, Vân Cô Viễn cũng vô cùng phong cách đi tới, đẩy một dây bốn chiếc xe đạp.

Diệc Thanh Thanh thật sự bội phục anh, cô chỉ viết xong một lá thư, người ta đã làm xong ba chiếc xe đạp!

Tổ hợp này ở trên đường niên đại này, có thể nói là một người lái bốn chiếc xe thể thao.

Tuy anh vừa tới đã giao ba chiếc trong đó cho chủ nhân của chúng nó, nhưng bề ngoài của Vân Cô Viễn tuấn tú, cộng thêm xe đạp vẫn hấp dẫn mấy cô gái.

Hôm nay vốn là ngày họp chợ của công xã Đại Hưng, thanh niên trí thức mấy đại đội đều ra ngoài, có chút tiền đều muốn nhân hôm nay ăn ít đồ ngon ở Tiệm Cơm Quốc Doanh, thanh niên trí thức nữ không ít.

Nhưng mà Vân Cô Viễn thậm chí không nói một chữ.

Cô gái ở niên đại này vẫn rất rụt rè, ấp úng một lúc lâu mới nói được câu: “Chào anh, có thể làm quen chút được không? Anh tên là gì?”

Người ta hỏi một lúc lâu cũng không trả lời, lại hỏi một câu mới đáp trả người ta: “Ngại quá, cô quấy rầy tôi ăn cơm.”

Cô gái lập tức xấu hổ rời đi, những người khác cũng không dám tới.

Diệc Thanh Thanh nhìn thấy cảnh này cảm thấy khá thú vị.

Tình cảm thuần khiết cỡ nào, niên đại hồn nhiên ra sao!

Các cô gái không có wechat, chỉ hỏi tên thôi cũng ngượng ngùng như vậy.

May mắn lúc trước khi lên xe cô không mở miệng hỏi trước, nếu không bị nghẹn như vậy, cho dù trên người anh có điểm đánh dấu, cô cũng muốn dẫm anh một

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip