Chương 84 : Thanh Thanh tôi quá yêu cô
Nhưng mẹ anh ta thì sao, không biết nghe được từ đâu mấy câu linh tinh lập tức chạy tới đây la lối khóc lóc, còn là đối với thanh niên trí thức Tiểu Diệc cứu anh ta.
Nhớ tới mẹ anh ta thường xuyên ở nhà mắng thanh niên trí thức Tiểu Diệc là món hàng phải bù thêm tiền, trong nhà còn cho cô đồ tốt như vậy, hoàn toàn là lãng phí, nói không chừng thực sự muốn nhân cơ hội kiếm một khoản tiền, nếu không đã không tới mức cầm rìu tới.
Còn nhân lúc thanh niên trí thức Tiểu Diệc người ta chưa trở về, muốn phá cửa mà vào.
Thật sự hận người này thì trực tiếp lao tới người đó, đâu có khả năng nhớ thương đồ trong nhà người ta?
“Mọi người yên tâm, ngày mai tôi sẽ đưa số tiền này tới đại đội, thật sự rất xin lỗi.” Triệu Nhị Lâm nói.
Nhận được câu trả lời chắc chắn, mọi người đều rời đi.
Diệc Thanh Thanh vội nói lời cảm ơn với đám Tiền Lai Lai: “Cảm ơn mọi người hôm nay ngăn cản bà ta giúp tôi, nếu không e rằng phòng của tôi đã bị phá thật.”
“Không sao không sao, thực tế một chút là được.” Tiền Lai Lai nháy mắt với Lý Mộng Tuyết: “Đúng không?”
“Đúng vậy đúng vậy.” Lý Mộng Tuyết cũng phụ họa.
Diệc Thanh Thanh nhìn bọn họ nhìn chằm chằm hai con cá trong tay Vân Cô Viễn, còn có gì không rõ, đây là thèm cơm cô nấu.
Nhưng mà cá này cô không làm chủ được.
“Cá này là của đồng chí Vân, tối nay anh ấy muốn học làm cá với tôi, các cô đừng nghĩ nữa, mời các cô ăn mấy viên kẹo đi.” Trên người Diệc Thanh Thanh vẫn luôn mang kẹo, chính là vì nắm bắt cơ hội đánh dấu trên người Vân Cô Viễn.
Lúc này cô lục túi một lát, cho bọn họ mỗi người ba viên.
“Ừm, vậy tôi cống hiến ít thịt, cô có thể dạy tôi làm thịt kho tàu không? Tôi luôn cảm thấy tay nghề nấu nướng của cô rất tốt!” Lý Mộng Tuyết nói, lần trước ăn thịt kho tàu khiến cô ấy nhớ mãi không quên, lúc này vất vả lắm Diệc Thanh Thanh mới nợ cô ấy một bữa, vừa vặn có thể dùng.
“Có thể, tối ngày mai đi, tối mai dạy cô.” Diệc Thanh Thanh nói.
Tối nay cô tìm đầu bếp Chu làm thịt kho tàu bản sửa đổi, đảm bảo ngày mai có thể khiến cô ấy hài lòng.
“Vậy tôi thì sao, tôi thì sao?” Tiền Lai Lai hỏi, tôi không muốn học nấu ăn, tôi chỉ muốn ăn.
“Như vậy đi, sáng ngày mai mời mọi người mỗi người một bát mì, thêm một quả trứng.” Diệc Thanh Thanh nói.
Hôm nay đúng là phải cảm ơn bọn họ, sáu bọn họ, có lẽ còn chưa tính là rất tốt, nhưng ít ra ở khu thanh niên trí thức này, ở thôn Hưởng Thủy không phải nơi mình sinh ra đã đạt thành ăn ý giúp đỡ lẫn nhau, sau chuyện ngày hôm nay, tin tưởng lẫn nhau lại tăng thêm một phần.
Tình cảm như vậy vẫn đáng giá đầu tư, đáng giá kinh doanh bảo vệ.
“Được đó! Thanh Thanh tôi quá yêu cô.” Tiền Lai Lai lao tới ôm cô.
“Được rồi được rồi, đừng nói mấy lời buồn nôn nữa, ghê tởm muốn chết.” Diệc Thanh Thanh đẩy cô ấy ra với vẻ ghét bỏ.
…
“Cá chép có giá trị dinh dưỡng cao, nhưng mùi tanh tương đối nồng, làm cá kho tương đối thích hợp hơn, chúng ta có thể tự làm món kho chua ngọt tại nhà. Ngoài ra chúng ta còn có thể làm cá hầm ớt, cá hầm cải chua, cá hun khói và canh cá trắm cỏ, nhưng mà không có dưa chua, không thể nấu cá hầm dưa chua, anh xem anh muốn nấu hai món gì?”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền