Chương 95 : Họp bàn ở đầm lau sậy
“Muốn làm thế nào? Tôi giúp cô.” Tiền Lai Lai vỗ ngực nói: “Không bắt được người này tôi luôn cảm thấy đứng ngồi không yên.”
…
Khi cách buổi chiều đi làm việc còn hơn một tiếng, chỗ đầm lau sậy, sáu người lén lút tụ tập tới đây.
Diệc Thanh Thanh nhìn mấy người trước mặt, nói với Tiền Lai Lai: “Không phải là tôi chỉ bảo cô gọi Lý Mộng Tuyết sao?”
Cô nghĩ tới phòng Tiền Lai Lai cách cô cũng gần, âm thanh mở cửa vẫn sẽ nghe thấy, chỗ Lý Mộng Tuyết tương đối an toàn.
Phòng ba bọn họ kề nhau, chỉ cần đào lỗ nhỏ trên tường, luồn sợi dây qua là có thể liên lạc.
Hơn nữa Lý Mộng Tuyết là nữ chính, có lẽ nhân phẩm không tệ, hẳn là sẽ giúp đỡ.
Không nghĩ tới lúc này không chỉ Lý Mộng Tuyết, còn có cả Trịnh Hiểu Long và Trần Chí Hòa cũng tới.
“Khi cô ấy nói chuyện với tôi ở cửa phòng tôi, bị Hiểu Long nghe được, sau đó…” Lý Mộng Tuyết nói.
Không phải vậy, cô ấy còn không biết người nào đó thấy cửa đóng kín, nên ở bên ngoài cửa nghe lén.
Trịnh Hiểu Long nói đúng lý hợp tình: “Chuyện này chỉ có mấy nữ sinh các cô quá nguy hiểm, vẫn nên để chúng tôi giúp đỡ thì hơn.”
“Vậy anh ấy thì sao? Thanh niên trí thức Trần là cô nói, thanh niên trí thức Vân thì ai nói?” Trịnh Hiểu Long và Trần Chí Hòa là anh em tốt, nói cho nhau nghe rất bình thường, Vân Cô Viễn thì sao?
Hình như anh vẫn luôn chỉ có một mình, chỉ có Cao Bắc Trụ làm trùng theo đuôi vẫn luôn dán elen.
“Tôi nói cho anh ấy, vị trí của anh ấy tương đối có lợi, anh ấy nghe được động tĩnh trong hai gian phòng trống kia thì có thể báo cho chúng tôi biết.” Trần Chí Hòa nói.
“Buổi sáng khi cô nói chuyện có chuột, Vương Linh Linh và Lưu Xuân Hạnh nhắc tới bọn họ cũng từng nghe thấy, tôi cũng mơ hồ nghe được tiếng vang, chẳng qua lúc đó không chú ý. Chuyện này nói lên người này cũng có khả năng tiến vào phòng trống hai bên chúng ta, chuẩn bị hai tay càng an toàn hơn.” Vân Cô Viễn bình tĩnh nhìn Diệc Thanh Thanh nói: “Cửa của tôi mở chốt không phát ra âm thanh, chuyện này cô đừng mạo hiểm, tôi chịu trách nhiệm đi chặn cửa.”
“Đúng vậy đúng vậy, chuyện này để chúng tôi làm.” Trịnh Hiểu Long cũng nói, chẳng qua ánh mắt anh ta nhìn Lý Mộng Tuyết: “Loại đàn ông cặn bã như vậy, cần làm thịt anh ta lâu rồi!”
Tiền Lai Lai và Trần Chí Hòa liếc nhau, đều có cảm giác thê lương mình ở đây, nhưng lại giống như không ở đây.
Trong mắt hai người kia không thể chứa được người khác sao?
Diệc Thanh Thanh còn có thể nói gì chứ?
Vân Cô Viễn nghĩ hết tất cả mọi vấn đề, còn ổn thỏa hơn cô một chút, dù sao ngay từ đầu cô không nghĩ tới làm phiền mấy người đàn ông này, vẫn là con gái dễ hợp tác hơn.
Hơn nữa cô và Lý Mộng Tuyết đều không dễ chọc.
Chỉ cần Lý Mộng Tuyết chặn cửa một lát, cô sẽ lập tức mở cửa đi ra ngoài khóa phòng kia lại.
Nhưng Vân Cô Viễn đúng là tiện hơn Lý Mộng Tuyết một chút, nếu cửa phòng của anh có thể mở mà không phát ra tiếng động như anh nói.
“Được, vậy đồng chí Vân chặn cửa, sau đó tôi sẽ ra. Lần này chúng ta phải làm lớn chuyện lên, tốt nhất là khiến người này vào tù, nếu không thì luôn không an tâm.” Diệc Thanh Thanh đồng ý.
Hôm nay qua đi, mấy ngày liên tiếp không có động tĩnh, mãi tới buổi tối ngày thứ năm, Diệc Thanh Thanh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền