ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Giang Nhập Niên nhớ lại năm tám tuổi, lần đầu tiên được Bạch Diệp Huyền nhặt về. Cô từng hỏi:

"Sao nơi này lại gọi là Thanh Sơn Tông ạ?"

Ông ấy cười đáp:

"Còn núi xanh thì chẳng sợ thiếu củi đốt."

Chỉ mới hôm qua thôi, cô còn đang lo lắng về vấn đề nguồn năng lượng của quán trọ Thanh Sơn. Vậy mà chỉ một ngày sau, vấn đề này lại dễ dàng được giải quyết!

Sau khi chia xong phòng, Giang Nhập Niên trở lại sân sau và lấy đạo cụ màu vàng mà cô vừa rút được hôm qua ra. Đó là một khối đá không có hình dạng cố định, chỉ lớn bằng trái tim, trong suốt lấp lánh như thủy tinh, ánh lên những tia sáng rực rỡ và quanh thân còn được bao phủ bởi một tầng linh quang màu vàng không ngừng cuộn trào.

Lại là một món pháp bảo tu tiên giới, tên gọi là Linh Hạch. Đối với Giang Nhập Niên thì cái này còn xa lạ, nhưng với các chưởng môn của các môn phái thì chẳng gì quen thuộc hơn. Vật mở tông lập phái không thể thiếu nó, Linh Hạch chính là trung tâm linh lực của toàn bộ môn phái. Các chưởng môn luôn dùng những linh vật có linh khí dồi dào để cúng tế nó, nhằm đảm bảo linh mạch, lò luyện đan và đại trận hộ tông... có thể vận hành trơn tru.

Chỉ là, ở thế giới tận thế này, nào có linh lực gì đâu?

Giang Nhập Niên nâng Linh Hạch lên, khối Linh Hạch liền lơ lửng bay lên trời, chậm rãi tiến đến vị trí chính giữa của lá chắn phòng hộ rồi từ từ khảm vào trung tâm đó.

Ba giây sau, một luồng lực xung kích cực mạnh đột ngột ập đến, khiến Giang Nhập Niên loạng choạng ngã ngồi xuống đất! Sau khi tất cả trở lại yên ả, cô bỗng nghe thấy tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt vang lên không dứt.

"A Niên!" Sở Ngọc nghe tiếng chạy đến, hai gò má đỏ ửng và không giấu được vẻ kích động:

"Cơ quan của ta... nó tự vận hành rồi!!"

Dưới nguồn năng lượng dồi dào được cung cấp từ Linh Hạch, tất cả thiết bị trong sân sau đều bắt đầu tự động vận hành!

Máy tách sữa do Sở Ngọc chế tạo không còn cần người vận hành liên tục nữa. Lò luyện đan của Phong Nguyệt Trần không cần ai túc trực canh lửa nữa. Ngay cả bếp củi của Bạch Diệp Huyền cũng không cần thêm củi liên tục như trước! Khoa học phát triển, đôi tay được giải phóng!

Không gian bên trong quán trọ vốn hơi u ám giờ đây cũng bừng sáng hẳn lên. Ngọn lửa trong đèn dầu không còn lay động nữa mà đứng im lặng như bóng đèn điện, dù toàn bộ quán trọ đều làm bằng gỗ thì cũng không còn lo cháy nổ nữa! Quán trọ Thanh Sơn không có điện, người tu tiên nào biết điện là gì chứ, Linh Hạch vốn dĩ trong quá khứ cung cấp là linh lực thuần khiết đã được thanh lọc. Không ai ngờ rằng, mang nó vào thế giới tận thế này, nó vẫn có thể tiếp tục thực hiện chức năng là nguồn năng lượng chính!

Giang Nhập Niên thở hổn hển ngẩng đầu lên nhìn, nền móng đã biến thành một tòa nhà hai tầng đơn giản mà đẹp mắt. Nơi này, từ nay về sau sẽ là ký túc xá của nhân viên Thanh Sơn Tông. Tòa nhà hai tầng vừa vặn có sáu phòng, tuy diện tích mỗi phòng không lớn, nhưng ít ra thì cả sáu người đều có một không gian riêng thuộc về mình.

Cô cảm thấy sống mũi hơi cay, không nhịn được hít mũi một cái. Đang lo mấy vị trưởng bối trong sư môn sẽ cười cô là con nít mít ướt, thì đã nghe phía sau vang lên tiếng gào khóc thảm thiết. Chỉ thấy Liễu Ngâm Sương, Phong Nguyệt Trần và Lê

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip