Tuế Yến nhíu mày, đầu ngón tay day nhẹ huyệt thái dương:
"Trong mơ... đỏ lắm, có một giọng nói bảo anh tỉnh dậy... Mở mắt ra không thấy em đâu nên theo bản năng dịch chuyển tới."
Giang Nhập Niên lập tức bắt được từ khóa.
Đỏ... là Huyết Nguyệt sao?
Là Huyết Nguyệt đang gọi Tuế Yến, hay là chip trong cơ thể anh vẫn còn ảnh hưởng?
Giang Nhập Niên đưa tay vén vài lọn tóc ướt mồ hôi trên trán anh, làn da trắng bệch vẫn còn đọng đầy mồ hôi hột.
"Sao anh lại tỉnh nhanh vậy?"
"Không biết. Trong mơ có thứ gì đó gọi anh rồi anh tỉnh lại."
Giang Nhập Niên: "?"
Thần kinh tổn thương đến mức này rồi à, nghe luôn cả ảo giác?
"Anh vẫn chưa hồi phục mà, xuống đây làm gì?"
Cô hạ giọng nói:
"Hơn nữa con chip tăng cường dị năng đã gỡ ra rồi, sao còn dùng được dị năng dịch chuyển tiêu hao mana?"
Tuế Yến theo phản xạ chạm vào chuôi dao găm.
Anh không quen người đàn ông trước mặt, chuẩn xác hơn là, ngoài Giang Nhập Niên ra thì anh không thân với bất kỳ ai ở đây.
Nhưng bản năng lại mách bảo anh rằng người này không có thiện chí với mình.
Bạch Diệp Huyền lập tức chắn trước mặt cô và vung vỏ kiếm, cắt ngang khoảng cách giữa hai người, nhìn chằm chằm vào vị khách không mời mà đến là Tuế Yến, ông lạnh giọng nói:
"Bây giờ nhìn giống lúc thích hợp để hàn huyên sao?"
Tuế Yến cúi đầu, trông thấy Bạch Diệp Huyền đang nắm lấy cổ tay Giang Nhập Niên, như gà mẹ che chở gà con. Anh nhìn thẳng vào ánh mắt lạnh lẽo kia và đáp lại:
"Bây giờ là lúc nào?"
"Cậu không thấy sao?"
"Thị lực 5. 2, tôi chỉ cảm thấy không có nguy hiểm thôi."
Thương Khung Kiếm ló ra khỏi vỏ, phản chiếu một tia sáng lạnh, Bạch Diệp Huyền lạnh lùng nói:
"Bất cứ khi nào, bảo vệ con bé là trách nhiệm của tôi."
"Cô ấy cần người chiến đấu cùng hơn."
Tuế Yến mặt không cảm xúc, giọng nói lại mỉa mai:
"À, tôi quên mất, ông chưa từng chiến đấu cùng cô ấy bao giờ."
Bạch Diệp Huyền: "... ?"
Giờ thanh niên đều hung dữ vậy à?
Chưa kịp nghĩ sâu, A Thái dưới chân cô khẽ rên một tiếng đầy đau đớn.
Giang Nhập Niên thì chẳng buồn để ý hai người kia đang lằng nhằng gì, cả tâm trí cô đều đặt lên A Thái đang hấp hối.
Cô ngồi xuống và nhét vào miệng A Thái một viên Hoạt Huyết Đan, nhưng thanh máu của anh ta vẫn không hề nhúc nhích.
Khi mở bảng trạng thái của A Thái ra xem, bên dưới thanh máu vốn đã gần cạn sạch lại hiện ra liên tục hơn chục cái debuff đỏ chói. Trong đó có một hiệu ứng mang tên
"Bút tích Tử Thần"
, trong vòng 2 giờ, giới hạn máu bị cố định ở mức 10.
Điều này có nghĩa là, bất kỳ loại đan dược hay biện pháp trị liệu nào hiện có đều vô dụng, không thể ngăn cản thanh máu tiếp tục giảm xuống dần.
Mớ hỗn loạn này sớm đã thu hút không ít ánh nhìn, khách trọ trong quán trọ thi nhau thò đầu ra quan sát.
Hai chị em Lục gia kéo theo Phong Nguyệt Trần chạy đến, nhưng cuối cùng cũng chỉ nhận được một cái lắc đầu bất lực.
Lục Vi cắn môi:
"Thật sự không còn cách nào à? Mặc dù em chẳng muốn dính dáng gì tới anh ta, nhưng dù gì cũng là có người chết ngay ngoài Trấn Minh Châu, về rồi em biết ăn nói thế nào với Hàm Chi... Trong kho Sớm Muộn Gì Cũng Xong Đời vẫn còn nhiều thảo dược lắm, chị có thể thử lại lần nữa không?"
Giang Nhập Niên khẽ thở dài, không kịp rồi.
Đúng lúc này, lồng ngực A Thái run rẩy, anh ta
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền