ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quyển 2 - Chương 69

Bạch Diệp Huyền vừa mới vác gỗ từ ngoài về, ông mở Càn Khôn Các ra thì đã thấy gỗ bị tiêu hao rất nhiều:

"Ta đi đốn thêm một ít nữa."

Nhìn thì nhỏ nhắn thế thôi, nhưng nhà gỗ này tiêu hao nguyên vật liệu lại chẳng ít. Đến căn thứ ba thì kho hàng trong Càn Khôn Các gần như đã sạch sành sanh. Vì phải chạy đi chạy lại chuyển vật liệu nên hai thân thể vốn đã yếu sẵn, nay lại mệt đến mức suýt ngã gục.

Từ khi đám tiền bối này đến ở trọ, dường như họ chưa từng nghỉ ngơi thật sự lần nào. Giang Nhập Niên cảm thấy tội lỗi thật đấy.

Giang Nhập Niên len lén gọi hệ thống ra:

"Không thể cho nhân viên của tôi chút phúc lợi à?"

[Ký chủ quên rồi sao?] Hệ thống dừng lại một chút, như đang cố nhịn cười: [Cô đã trả lương rồi mà, mỗi tháng một đồng đấy thôi.]

"..."

Cô hoàn toàn quên béng vụ này luôn!

Đám người Thanh Sơn Tông đúng là... làm việc nặng nhất, nhận lương ít nhất, vậy mà chẳng ai tới trước mặt cô mà đòi hỏi gì!

Giang Nhập Niên lập tức mở giao diện quán trọ, phát cho mỗi người 500 đồng

"tiền thưởng an ủi"

, chuyện liên quan đến chăm sóc nhân viên, tuyệt đối không thể keo kiệt.

Giang Nhập Niên xác nhận lại:

"Tôi gửi rồi đúng chứ?"

Hệ thống gật đầu đáp: [Có thể là đang bị trễ, đợi chút đi.]

Cũng đúng, AI ở đây còn phải phục vụ cả đống người chơi, chậm một chút cũng hợp lý.

Cô vốn tưởng sau khi Lê Phù nhận được sẽ vui sướng nhảy cẫng, nào ngờ toàn bộ quán trọ vẫn hoạt động bình thường như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Vừa trò chuyện, cô và Sở Ngọc đã cưỡi Tiểu Bạch tiếp tục tìm kiếm trong lá chắn phòng hộ nơi phù hợp để dựng thêm nhà gỗ. Lá chắn phòng hộ của Quán trọ Thanh Sơn ngăn cách hoàn toàn trận bão cát mù mịt.

Đúng một tiếng sau, cuối cùng ngôi nhà gỗ cũng được hoàn thành, toàn thân phủ lên một lớp ánh sáng vàng sang trọng. Căn nhà gỗ nhỏ mang theo một khoảng sân nhỏ, cỏ cây xanh mướt và một cái cây cổ thụ nghiêng người đứng sừng sững, bóng lá um tùm bao phủ lấy khoảng đất mát rượi. Trên hàng rào được chạm khắc hoa tinh xảo treo một tấm biển, tạm thời còn để trống.

Cô chợt lóe lên linh cảm và viết lên tấm biển mấy chữ:

"Lục Vi và Lục Nhụy"

. Nét chữ nguệch ngoạc ngay lập tức tự động chuyển thành kiểu chữ tiểu khải hoa lệ và trang nhã. Phía dưới còn hiện thêm một dòng chú thích là [Khách trọ: Lục Vi và Lục Nhụy, chưa đăng ký.].

Giang Nhập Niên: "!!!"

Sở Ngọc: "!!!"

Hóa ra họ vừa xây được một khu homestay thật rồi!

"À, A Niên, cái nhà gỗ này khác mấy thứ chúng ta từng làm trước đó, giá không thể để thấp được nữa."

"Yên tâm đi Ngọc trưởng lão, trong lòng co biết tính toán mà."

Rất nhanh, Giang Nhập Niên quay trở về quán trọ.

"Các vị khách quý, từ hôm nay trở đi, quán trọ của chúng tôi chính thức triển khai dự án homestay."

Giang Nhập Niên tươi cười rạng rỡ nói:

"Dựa trên chi phí xây dựng và tính chất đặc thù, hiện tại giá thuê là 1000 đồng mỗi ngày, ở trên 7 ngày thì được giảm 10%, ở trên 1 tháng thì được giảm 15%."

"Cái gì? Cô nói bao nhiêu một đêm cơ?"

"Có ai đổi bà chủ Giang thành tư bản bóc lột rồi không, mau trả lại bà chủ Giang nhân ái cho tôi!"

"Tôi vẫn về phòng chữ Thiên cũ của tôi là hơn..."

Thái độ của khách hàng vốn nằm trong dự đoán của Giang Nhập Niên, cô không vội mà cũng chẳng giận, chỉ mỉm cười nói tiếp:

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip