"Bà, bà chủ Giang, tôi tên là Lý Thành."
Người đàn ông nói bằng giọng yếu ớt, xem ra vẫn chưa hoàn hồn:
"Cảm ơn cô đã cứu tôi."
"Chuyện nhỏ thôi, đổi lại là ai cũng sẽ cứu anh cả."
"Nhưng tôi còn một chuyện nữa... có hơi không tiện mở lời..."
Lý Thành lộ vẻ khó xử.
Radar sợ phiền của Giang Nhập Niên lập tức réo inh ỏi! Cô chủ động chặn trước:
"Đừng nhờ gì hết, cứ nói thẳng anh muốn làm gì đi."
"Lúc đến đây tôi đã nói rồi mà, đồng đội của tôi bị đông cứng thành tượng băng hết rồi... Mới nãy tôi nghe mấy vị khách nói bà chủ Giang và mấy người bên cạnh đều rất giỏi. Vậy nên tôi muốn hỏi thử... liệu cô có thể giúp tôi cứu đồng đội không? Dù sống hay chết, tôi cũng cần một câu trả lời!"
Giang Nhập Niên: "..." Xin lỗi, từ chối nha. Đám người chơi tận thế này rốt cuộc khi nào mới hiểu ra được, cô là bà chủ quán trọ, chứ không phải người làm từ thiện!
Giang Nhập Niên còn lười trả lời, cô quay người định đi luôn.
"Bà chủ Giang! Tôi biết chuyện này khó mà mở lời, nhưng họ là những người đồng hành với tôi suốt chặng đường từ Long Thành đến đây!"
Lý Thành vội vã nói to hơn:
"Nếu cô chịu giúp, tôi bằng lòng..."
"Khoan đã." Giang Nhập Niên đột ngột cắt lời anh ta:
"Anh nói anh đến từ Long Thành?"
Lý Thành khựng lại:
"Đúng, đúng vậy. Bọn tôi là đội mạo hiểm thứ 13 của Long Thành, đến khu Tây Nam để vẽ bản đồ."
Giang Nhập Niên trầm ngâm. Khách của Quán trọ Thanh Sơn hiện tại, kể cả những người mới thì cũng chỉ quanh quẩn ba nơi là Căn cứ Sâm Dân, Trấn Bình Minh và Trấn Minh Châu. Cũng chẳng còn cách nào khác, ai bảo vị trí của Quán trọ Thanh Sơn lại ở chỗ quái gở đến vậy. Nằm đúng ở rìa Tây Nam của khu 8, đi đâu cũng xa, muốn tới đâu cũng phải băng rừng vượt núi. Có Tiểu Lam và Tiểu Lục rồi thì việc di chuyển đã thuận tiện hơn nhiều, nhưng phạm vi xa nhất mà Quán trọ Thanh Sơn có thể vươn tới, cũng chỉ là Trấn Minh Châu mà thôi.
Muốn kiếm thêm tiền, thu hút thêm khách thì nhất định phải vươn đi xa hơn nữa. Mà Long Thành, cái tên cô từng nghe rất nhiều từ người dân Trấn Bình Minh, chính là một điểm đến vô cùng lý tưởng. Mùa lạnh lần này không uy hiếp nổi Quán trọ Thanh Sơn, nhưng điều đó không có nghĩa là những thiên tai sau cũng vậy. Nếu muốn cả Thanh Sơn Tông sống sót đến cuối cùng, Giang Nhập Niên nhất định phải tính toán đường dài, làm cho quán trọ mạnh lên từng chút một, tránh tình trạng chưa hết mùa thiên tai đã "ngủm củ tỏi" rồi.
Đang lúc hài lòng quay người lại, Giang Nhập Niên nhân cơ hội hỏi lại:
"Suối nước nóng là thứ gì hiếm lắm hả? Ở Trấn Minh Châu không có à?"
"Không phải vấn đề hiếm hay không, mà là chẳng ai rảnh mà đi xây nó ấy!"
Trong bốn mùa thiên tai thì chỉ có mùa bão cát và mùa lạnh là còn ngâm được suối nước nóng, hai mùa còn lại thì nóng muốn bốc cháy luôn rồi, ai mà đi ngâm suối nước nóng nữa? Chưa kể, năng lượng ở các thị trấn đều hạn chế, chỉ đủ giúp người chơi duy trì sinh hoạt bình thường đã là quá sức rồi, chứ đừng nói đến việc xây mấy thứ xa xỉ như suối nước nóng!
Ấy vậy mà bà chủ Giang lại âm thầm xây được thiệt luôn kìa! Công trình quý hiếm thế này, chẳng phải là cơ hội vàng để vừa kiếm tiền vừa quảng bá hay sao? Ban đầu Giang Nhập Niên định mở miễn phí cho toàn bộ khách trọ. Nhưng nghe Lục Nhụy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền