ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quyển 3 - Chương 28

Tô Nhiễu và Giang Nhập Niên đang trò chuyện thì Tô Uyên liên tục nhét thịt vào miệng. Cả hai không hẹn mà cùng bật cười khi nhìn thấy dáng vẻ đó.

Tô Nhiễu không đụng đũa mà chỉ xoa xoa má nói:

"Chị A Niên, em nghe nói ngoài em và chị gái ra thì không có khách nào từ Long Thành đến đây ạ?"

"Ừ, hai em là những vị khách quý hiếm hoi từ Long Thành đến đây."

Giang Nhập Niên nhân cơ hội bẹo má cô bé một cái:

"Chắc là bọn chị làm chưa tốt thôi."

"Đâu có!" Tô Nhiễu kích động nói, âm lượng bất giác cao lên như chú chim nhỏ líu lo:

"Ở đây cái gì cũng tốt hết! Cảnh đẹp nè, còn có phòng nhìn ra biển, cơm thì ngon tuyệt vời. Có đủ loại đan dược, còn có đủ loại món ăn ngon. Ngay cả suối nước nóng, nhà nghỉ nhỏ trong rừng cũng có, mà đồ ăn lại còn ngon nữa..."

Giang Nhập Niên không nhịn được mà bật cười.

Tô Nhiễu đỏ mặt đến tận mang tai, rõ ràng là thật lòng yêu thích món ăn ở đây.

"Biết rồi biết rồi, tối nay sẽ cho hai em thêm một món mặn nữa."

"Tóm lại! Cơm của Quán trọ Thanh Sơn là ngon nhất!"

Vốn đang cuộn tròn trong lòng Tô Nhiễu, hai chân nhỏ ôm lấy miếng sườn nhai chậm rãi và đuôi vẫy qua vẫy lại trông rất thư thái, chồn tuyết đột nhiên khựng lại.

Thế mà chỉ trong khoảnh khắc khi Tô Nhiễu vô tình nhắc đến bốn chữ

"Quán trọ Thanh Sơn"

, tai chồn tuyết lập tức dựng đứng và lông toàn thân lập tức xù lên, cứng đờ như thể vừa bị sét đánh trúng.

Tô Nhiễu bị phản ứng đột ngột đó dọa cho giật mình, suýt nữa không ôm nổi Tô Uyên:

"Chị ơi, chị sao vậy?"

Giây tiếp theo, cô ta đột ngột giãy giụa dữ dội, móng vuốt điên cuồng cào cào vào tay áo Tô Nhiễu mà trong cổ họng phát ra những tiếng "chít chít" dồn dập, giống như bị thứ gì đó dọa cho kinh hãi.

Trong lòng Tô Nhiễu lạnh toát, hoảng sợ nhìn về phía Giang Nhập Niên:

"Chị A Niên, chính là thế này đấy... Chị em từ trên thượng thành trở về là đã như vậy rồi!"

Nói cách khác, vào thời khắc này, Tô Uyên và lúc quay về từ khu thượng thành hôm ấy, là đều đang cố gắng truyền đạt điều gì đó?

Giang Nhập Niên không vội không hoảng, mà cúi đầu xuống ngang tầm mắt với chồn tuyết.

Chồn tuyết nhìn chằm chằm vào cô, trong đôi mắt đen láy hiếm thấy sự sốt ruột, thậm chí còn ẩn hiện một tia sợ hãi. Cô ta vung móng vuốt loạn xạ trong không trung, như thể đang muốn biểu đạt điều gì đó, nhưng vì đang ở hình thái thú nên không thể mở miệng nói ra.

"Tô Uyên." Giang Nhập Niên hạ giọng hỏi:

"Điều em muốn nói, có phải liên quan đến lời tiên tri hôm đó không?"

Chồn tuyết lập tức gật đầu thật mạnh, móng vuốt đập lên mặt đất và phát ra âm thanh "cộp cộp".

Giang Nhập Niên nhíu chặt mày. Tô Uyên đã ổn định mấy hôm nay rồi, sao lại đột ngột trở nên thế này?

Cô cẩn thận lục lại trong đầu những gì vừa mới trò chuyện. "Long Thành?" "Món mặn?"

Một tia sáng lóe lên trong đầu Giang Nhập Niên, cô chậm rãi nói ra mấy chữ:

"Quán trọ Thanh Sơn?"

Quả nhiên, vừa nghe đến bốn chữ ấy thì chồn tuyết lại phản ứng dữ dội hơn.

Ánh mắt Giang Nhập Niên liền trầm xuống và thử hỏi:

"Trong lời tiên tri hôm đó ở Long Thành... em nhìn thấy Quán trọ Thanh Sơn?"

Chồn tuyết lập tức gật đầu mạnh.

"Là chuyện tốt?"

Chồn tuyết lắc đầu, động tác nhanh như gió.

Trong lòng Giang Nhập Niên trầm xuống:

"Là tai họa?"

Chồn tuyết khựng lại một chút,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip