ItruyenChu Logo

iTruyenChu

**Quyển 3 - Chương 33**

Giang Nhập Niên để hai chị em Tô Nhiễu và Tô Uyên nghỉ tạm trong phòng mình, còn cô thì một mình rời khỏi gian phòng ấy. Tô Nhiễu tạm thời chưa thể rời khỏi sân sau, dù sao thì Diệp Vô Tuyết lúc này vẫn đang đi lại trong Quán trọ Thanh Sơn.

Tựa lưng vào cửa phòng, Giang Nhập Niên hít sâu một hơi. Lúc này đây, cô thật sự không muốn nghĩ thêm bất kỳ điều gì nữa.

Trong sân sau, Bạch Diệp Huyền đang đứng trước khu bếp đã được nâng cấp lên tự động hoàn toàn, chăm chú cắt từng lát thịt vịt mỏng như sợi tóc. Nghe thấy động tĩnh phía sau, Bạch Diệp Huyền ngoái đầu lại thì trông thấy tiểu đồ đệ đang cúi gằm mặt, mái tóc ngắn lâu rồi chưa cắt tỉa đã che mất nửa khuôn mặt. Ông múa một chiêu kiếm hoa đẹp mắt rồi thu lại Kiếm Thương Khung.

"A Niên, con đang nghĩ gì vậy?"

Bạch Diệp Huyền đi tới ngồi xuống bàn đá và rót hai chén trà nhạt:

"Lại đây, ngồi xuống đi."

Bạch Diệp Huyền vẫn như mọi khi, ông vẫn một thân áo trắng như tiên giáng trần. Dù là ai đi ngang qua cũng sẽ không khỏi ngoái đầu nhìn lại vì khí chất thanh nhã ấy. Một người như vậy... thật sự tồn tại sao?

Giang Nhập Niên thở dài nặng nề rồi ngồi xuống đối diện Bạch Diệp Huyền. Cô thậm chí còn không dám ngẩng đầu lên nhìn, sợ rằng chỉ cần trông thấy dáng vẻ của sư phụ là tâm trạng sẽ lay động.

"A Niên." Giọng nói lạnh nhạt của Bạch Diệp Huyền vang lên bên tai:

"Sư phụ vừa rồi bị xước một chút."

Giang Nhập Niên theo phản xạ ngẩng đầu lên hỏi:

"Bị ở đâu..."

Và rồi không chút phòng bị nào, rơi thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Bạch Diệp Huyền. Hỏng rồi, bị sư phụ gài bẫy rồi. Giang Nhập Niên khẽ dời ánh nhìn đi chỗ khác, và dùng trà để che đi vẻ bối rối của mình.

Bạch Diệp Huyền cúi đầu, thổi nhẹ miệng chén rồi thong thả nhấp một ngụm:

"Dạo này qua lại với Long Thành, con thấy áp lực lắm à?"

"Cũng bình thường thôi ạ, dù sao thì ở lại Quán trọ Thanh Sơn cũng chẳng phải lo điều gì."

Giang Nhập Niên nửa nằm nhoài trên mặt bàn:

"Chỉ là khiến sư phụ và đại sư tỷ phải vất vả đi một chuyến xa rồi."

Bạch Diệp Huyền mỉm cười nói:

"Thanh Sơn Tông không phân biệt ta và con. A Niên nói lời như vậy, chẳng phải là coi thường ta và Ngâm Sương sao?"

Dứt lời, ông nhẹ nhàng xoa đầu Giang Nhập Niên, mái tóc rối bù được bàn tay ông vuốt ve như đang trấn an.

Lúc này, Giang Nhập Niên đột nhiên nhớ ra, mấy ngày trước Thanh Sơn Tông từng nói, khi nhìn thấy Tô Nhiễu và Tô Uyên thì họ có một cảm giác thân thuộc kỳ lạ, nhưng bản thân cô thì lại không hề có cảm giác đó. Tại sao lại như vậy? Tại sao lại thành ra như thế này...

Giang Nhập Niên siết chặt nắm tay, không... cô không thể hoàn toàn tin lời nói của Tô Nhiễu được. Sống trong tận thế từng ấy lâu, vậy mà đến lúc này cô lại chẳng biết cảnh giác đi đâu mất rồi. Rõ ràng là người thân thiết nhất, sống chung với cô ở Thanh Sơn Tông mười năm, thế mà chỉ vì mấy câu nói của Tô Nhiễu mà cô lại bắt đầu lung lay.

Giang Nhập Niên nhắm mắt lại, gương mặt vặn vẹo như bị xé toạc. Trong đầu cô là từng hình ảnh hiện lên như đèn kéo quân, đầu đau như muốn nứt toác ra.

Tô Nhiễu là NPC. Tuế Yến là NPC. Nếu ngay cả Thanh Sơn Tông cũng là NPC... Vậy thì Giang Nhập Niên cô rốt cuộc là cái gì? Tại sao tất cả những người đó... đều xuất

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip