ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quyển 3 - Chương 47

Người chơi ở Trấn Bình Minh và Căn cứ Sâm Dân từ trước tới giờ đều sống nhẹ nhàng tự tại, vừa ngủ dậy nhìn thấy tuyết rơi ngoài cửa còn tưởng chỉ là một ngày mùa lạnh giá bình thường, hoàn toàn quên mất lẽ ra hôm nay phải bước vào mùa lốc xoáy rồi.

Kim Tú Liên liên tục xua tay:

"Sao lại gọi là phiền? Nếu không phải đọc được bức thư con* viết từ lúc sáng sớm, thì bọn tôi còn chưa phát hiện ra thời tiết có gì lạ."

*Đã thân thiết hơn nên tui thay đổi xưng hô nha.

Sắc mặt Mạnh Lệ nghiêm trọng nói:

"Thiên tai năm nay đều không bình thường, còn khốc liệt hơn năm ngoái. Bà chủ Giang, em có đối sách nào không?"

"Ai mà đoán được ý đồ của trò chơi chứ."

Giang Nhập Niên thở dài nói:

"Em cũng chỉ có thể đi được bước nào hay bước đó thôi."

Cô còn chưa kịp kể với hai người rằng Quán trọ Thanh Sơn vừa trải qua một trận

"ánh sáng xanh lá đậm"

, ai biết được đằng sau trò chơi này còn sẽ tung ra ánh sáng xanh dương, tím, hay cả cầu vồng nữa đây...

"Đúng rồi." Kim Tú Liên lấy từ trong gói đồ ra mấy bộ quần áo dày cộp và nhét vào trong lòng cô:

"Đây là bà nhờ tiệm may làm đấy, lông thú dùng là loại bà tự tay săn được, con cứ yên tâm mà mặc."

Bà ta phủ một chiếc áo lông vừa vặn lên vai Giang Nhập Niên:

"Nhìn con xem, vốn đã gầy mà còn ăn mặc mỏng manh như vậy, làm sao mà chịu nổi mùa đông lạnh giá này đây?"

Cổ áo lông mềm mại cọ vào gò má cô đang đỏ ửng vì rét, và mang theo hơi ấm như ánh mặt trời chiếu qua.

Mạnh Lệ cũng như chợt nhớ ra gì đó, cô ta móc ra mấy hũ sành nhỏ. Từ khe hở thoang thoảng bay ra hương thơm ngọt ngào của siro phong* hòa quyện cùng mùi rượu:

"Đặc sản của Căn cứ Sâm Dân đấy, cũng đủ ăn lâu lắm rồi đó."

*Siro phong được làm từ nhựa cây phong đường, cây phong đỏ, hay cây phong đen, mặc dù nó cũng có thể được làm từ các cây họ phong khác như cây phong lá to.

Cô mỉm cười nhận lấy, rồi tặng lại cho hai người một xấp truyền thư Mộc Phù Dung đã ghi tên Quán trọ, cô nhét vào tay họ:

"Trấn trưởng Kim, chị Mạnh, nếu có chuyện gì cần thì cứ viết thư cho em."

Trong [Vô Hạn Minh Nhật] không có thông tin liên lạc tiện lợi, truyền thư Mộc Phù Dung là phương thức thông báo nhanh nhất. Lê Phù đã ghi sẵn tên Quán trọ Thanh Sơn, hai người chỉ cần viết nội dung lên giấy, Mộc Phù Dung sẽ tự bay về tay Lê Phù. Trấn Bình Minh không phong phú vật tư bằng những nơi khác, nếu thiếu thức ăn nước uống thì Quán trọ Thanh Sơn có thể lập tức chi viện.

Với người khác, Giang Nhập Niên có thể là vô địch, là bà chủ của Quán trọ Thanh Sơn luôn điềm tĩnh vững vàng. Nhưng trong mắt Mạnh Lệ và Kim Tú Liên, cô vẫn chỉ là một cô bé chưa đến hai mươi, miệng lưỡi sắc sảo nhưng lòng dạ mềm mại, luôn hết mình giúp đỡ mọi người. Từ khi đến tận thế tới nay, Giang Nhập Niên đã quen với việc tự lực cánh sinh, quen với cảnh một mình xông pha. Cô có thể mặt không đổi sắc mà lục đồ giữa bầy tang thi, nhưng lại không quen với sự quan tâm thẳng thắn và rõ ràng như thế này. Cô đột nhiên cảm thấy hũ sành trong tay như hơi nóng lên, ừm... và cả vành mắt cũng bắt đầu nong nóng.

Tuy Giang Nhập Niên không nghĩ mình sẽ cắt nửa chiếc bánh cuối cùng để đưa cho người cần hơn, nhưng đã

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip