Quyển 3 - Chương 67
Từ sau khi vượt ải thành công, mỗi ngày Giang Nhập Niên vừa mở mắt ra là đã thấy vô số cánh tay vươn về phía mình, có người đưa đến một bó hoa dại vừa hái, có người đưa cho một bình rượu trái cây tự ủ, có cả mấy đứa trẻ con nhét luôn món đồ chơi quý giá nhất của mình vào lòng cô. Đây đã là món quà thứ mười ba mà Giang Nhập Niên nhận được trong tháng này rồi, trong đó còn có ba món đến từ mấy ông bà lớn tuổi tặng thay cho con trai cháu trai họ. Cô đều không ngoại lệ, từ chối hết. Cô chỉ muốn kiếm tiền từ bọn họ, chứ chẳng muốn dính đến mối quan hệ tình cảm gì cả!
Lúc trước mỗi ngày đều phải đối mặt với thiên tai, ai cũng sống trong thấp thỏm lo âu, nào có ai rảnh để nghĩ đến yêu đương tình cảm gì. Bây giờ thiên tai đã rút đi, thế giới lại trở về với vòng xoay bốn mùa, cuộc sống của người chơi cũng dần trở lại quỹ đạo thì bắt đầu nghĩ đến nhu cầu tình cảm cao hơn. Quả nhiên, loài người là sinh vật "ăn no mặc ấm rồi thì nghĩ tới tình yêu" mà.
Tiếng hò reo trong đám đông vang dội như sóng biển, vây lấy Giang Nhập Niên trong quán trọ và đẩy cô từ bên này qua bên kia.
"Đừng ồn, đừng chen lấn nữa, chen đến chị ấy rồi kìa!"
"Bà chủ Giang! Chị mau lại đây ngồi đi!"
"Chị A Niên ơi, em làm cho chị một bộ đồ siêu xinh nè, tặng chị đó!"
Giang Nhập Niên bị sự nhiệt tình này xô xô đẩy đẩy, rồi lưng cô tựa lên cây cột ở cửa quán trọ.
Đột nhiên, một giọng nam vang lên từ trong đám đông:
"Bà chủ Giang, cái này là đóa Liên Băng Tuyết Tủy tôi leo lên núi tuyết nửa tháng mới hái được đó!"
Mọi người đều ngầm hiểu, vừa trêu chọc vừa nhường ra một lối nhỏ cho chàng trai ấy bước tới. Anh ta gãi gãi má nói:
"Không biết có thể mời cô dùng bữa tối với tôi được không?"
Giang Nhập Niên khẽ cong khóe môi, đang định lịch sự từ chối thì một bàn tay trắng muốt đã giơ lên chắn trước mặt cô.
Lê Phù hất cằm, mặt đầy chính nghĩa nói:
"Làm gì đó làm gì đó! A Niên nhà tụi tui còn nhỏ lắm nha!"
Nói rồi, Lê Phù liền kéo tay cô và đưa cô thoát khỏi vòng vây người chơi.
Vừa về đến sân sau rộng rãi, Thanh Sơn Tông đã náo loạn cả lên. Bạch Diệp Huyền bị Liễu Ngân Sương ép ngồi vào ghế, mạnh tay luyện tập nghệ thuật cắm hoa lên búi tóc luôn được chải chuốt chỉnh tề như thần tiên của ông. Bàn cờ trò chơi cỡ lớn mà Sở Ngọc vừa làm xong trải đầy dưới đất, sáu con cờ kim loại sống động như thật đang tự mình nhảy nhót. Phong Nguyệt Trần nằm dài bất tỉnh nhân sự trên bậc thang, mặt mũi bị vẽ đầy rùa, mà thủ phạm thì đang tức tối đứng bên cạnh Giang Nhập Niên.
"Thật là, mấy tên đàn ông đó không tự ngẫm lại xem mình có gì hơn người ta!"
Lê Phù phồng má nói:
"Có sư phụ như tiên không? Có Ngọc trưởng lão thông minh tuyệt đỉnh không? Có Đại sư tỷ cao lớn uy mãnh không? Có Nhị sư huynh từ bi như thần y không? Có tui văn võ song toàn không? Không có cái gì hết mà cũng dám đến mời mọc A Niên nhà tụi tui đi ăn, Thanh Sơn Tông tụi tui đâu phải ăn chực uống ké người ta đâu!"
Giang Nhập Niên nhìn cảnh tượng trước mắt mà bất chợt bật cười. Ánh nắng rơi xuống mi hàng của cô, mơ hồ hiện thành một cái ao màu vàng.
Trong tiếng cãi cọ ồn ào của Thanh Sơn Tông,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền