ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quyển 1 - Chương 57

Từ sau lần trước, quan hệ giữa Giang Nhập Niên với động vật trong rừng đã tốt hơn rất nhiều. Lại không còn đám Thợ Săn Bóng Tối quấy rầy, Giang Nhập Niên có thể nói là tung hoành phía Đông rừng rậm không chút trở ngại nào. Mức độ khám phá cũng đã lên đến 2%, tuy chỉ được thưởng mấy loại hạt giống cây trồng khác nhau, nhưng cũng là một bước tiến mới rồi. Giang Nhập Niên vô cùng hài lòng rồi cưỡi Tiểu Bạch đi ra ngoài.

Ban đêm, hoa Nguyệt Quang rất dễ nhận ra. Cách xa 3m đã thấy nhụy hoa tỏa ra ánh sáng xanh dương nhàn nhạt. Giang Nhập Niên tìm được một khu đất có nhiều hoa Nguyệt Quang, cô nhảy xuống khỏi lưng thỏ và nhẹ nhàng hoàn thành nhiệm vụ hằng ngày.

Hôm qua vừa rút được thẻ vàng, lại còn là Càn Khôn Các, một pháp bảo chấn động trời đất, vận may cỡ đó đủ để cô giảm thọ mệnh mười năm rồi, cô chẳng hy vọng gì nhiều vào hôm nay nữa. Quả nhiên, lần này chỉ rút được một cặp vũ khí phẩm chất xanh dương, là Nga Mi Thứ. Cô đeo Nga Mi Thứ lên ngón giữa và xoay cổ tay thử vài lần, vũ khí thanh mảnh sắc bén, rất phù hợp với thân thể máu giấy mỏng của cô.

Giang Nhập Niên giấu cặp vũ khí vào tay áo, chuẩn bị cưỡi Tiểu Bạch quay về theo đường cũ. Ngay khoảnh khắc đó, trong đầu cô lóe lên một cảm giác. Trời không gió, trăng không sáng, rừng lá lặng im... Thế nhưng cô lại nghe thấy tiếng giày cọ vào mặt cỏ. Tiếng bước chân chỉ cách cô không xa ở phía sau, có chạy cũng không kịp.

Chẳng phải là tiêu đời rồi sao! Bên người chẳng có ai đánh đấm ra hồn, bừa bãi gọi đám chim thú rừng tới giúp còn dễ rút dây động rừng hơn! Giang Nhập Niên vừa siết chặt Nga Mi Thứ, vừa lặng lẽ trong lòng niệm kinh siêu độ cho Tiểu Bạch:

"Xin lỗi nha Tiểu Bạch, dù cưng là đồng đội tốt của chị nhưng giờ mạng sống chị quan trọng hơn..."

Tiểu Bạch: "..."

Sao tự nhiên lạnh sống lưng thế này...

Ngay lúc tiếng bước chân đến sát sau lưng, Giang Nhập Niên bất ngờ xoay người và đâm mạnh vào!

Phụt!

Nga Mi Thứ cắm phập vào một lồng ngực rắn chắc, cô còn ấn sâu thêm chút nữa. Thấy đối phương không hề né tránh hay giãy giụa, cô mới rút ra vũ khí và một giọt máu bắn lên mặt cô. Cảm giác đầu tiên Giang Nhập Niên nhận được, chính là mùi hương quen thuộc của lần gặp mặt ngắn ngủi trước đó, hỗn hợp giữa máu tươi, đất ẩm và tuyết tùng trong rừng. Dưới ánh sáng mờ mờ của hoa Nguyệt Quang, cô thấy một thân ảnh cao gầy thẳng tắp đứng đó, cả người giấu trong bóng đêm nên không nhìn rõ nét mặt. Chỉ nghe thấy một giọng nói phẳng lặng như mặt nước, lạnh lẽo như máy móc vô cảm:

"Con chim dị hóa lần trước, trả lại cho tôi."

Giang Nhập Niên: "..."

Không phải chứ anh bạn, hay là chúng ta dừng chảy máu rồi nói tiếp?

Khu rừng tối đen như mực này, đúng là chẳng phải nơi thích hợp để tâm sự. Giang Nhập Niên nhìn về phía xa, thấy mảng mây đen từ từ kéo đến, chắc giờ đã hơn 9 giờ tối rồi. Đến 10 giờ, cả thế giới trong trò chơi sẽ chính thức bước vào trạng thái thiên tai. Người áo đen có thể thong dong đi trong cơn bão nhưng cô thì không, cô mà dính vào thì sẽ hiểu ngay thế nào là yếu như cọng hành trong gió to. Ở lại đây nữa đúng là tự tìm đường chết.

Giang Nhập Niên vỗ vỗ đầu Tiểu Bạch và ra hiệu nó quay lại. Cô kéo giãn khoảng cách một chút rồi đưa ra điều

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip