Quyển 1 - Chương 61
Năm tám tuổi, vào đúng ngày sinh nhật, trại tị nạn nơi Giang Nhập Niên ở xảy ra hỏa hoạn. Toàn thân cô bị bỏng, vậy mà vẫn cắn răng trèo qua bức tường cao. Giang Nhập Niên gầy nhom đến mức suy dinh dưỡng, dùng đôi tay đen sì níu lấy vạt áo trắng như tuyết của Bạch Diệp Huyền, há miệng cười toe toét để lộ hàm răng sún:
"Ông ơi, ông có thể... nhặt cháu về nuôi được không ạ? Cháu biết nấu cơm, dọn nhà, giặt đồ... À, nếu ông cần thì cháu còn có thể giết người nữa."
Bạch Diệp Huyền mang cô về, chỉ để cô trồng hoa, làm vườn ở trong động thiên phúc địa, sống cuộc đời nghỉ hưu dưỡng tính. Toàn bộ Thanh Sơn Tông, chưa từng có ai bắt cô làm một việc nặng nhọc nào, cũng chưa từng có ai nhắc lại chuyện trại tị nạn.
Vì từ nhỏ sống trong trại tị nạn, nên dù cô chưa từng ăn khoai lang nướng thì đã bị ép học làm món chân giò kho tàu từ sớm. Chưa bao giờ được chơi đồ chơi, nhưng lại say mê bất kỳ món đồ nhỏ nhắn nào nhặt được ven đường. Dù được nuôi nấng kỹ lưỡng mười năm thì cô cũng chỉ lớn đến cỡ này. Tính tình cô ngoan ngoãn, luôn tìm cách lấy lòng người khác và chỉ sợ bị ruồng bỏ thêm một lần nữa.
Nghe thấy cô khẽ ngân nga giai điệu ấy, trong mắt cả ba người hiện lên một tầng cảm xúc xót xa, bởi vì họ biết, ngày sinh nhật đối với Giang Nhập Niên không phải là một kỷ niệm đẹp.
Cảm nhận được vài ánh mắt nóng rực, Giang Nhập Niên quay đầu nhìn lại thì liền bắt gặp ba khuôn mặt như ba quả khổ qua. Cô ngẩn người một chút rồi nụ cười càng đậm hơn:
"Đây là bánh sinh nhật của Ni Ni, mọi người không được ăn đâu. Trong Càn Khôn Các con còn để sẵn ba cái nhỏ nữa."
Ba người lắc đầu đầy bất đắc dĩ rồi lại bật cười đầy cưng chiều.
Sau bữa tiệc, Mạnh Lệ dẫn đầu bộ lạc Sâm Dân rời đi có trật tự. Tất cả người trong số họ cứ đi ba bước lại quay đầu lại một lần, ánh mắt quyến luyến không rời khỏi những đĩa thức ăn đã trống không. Một năm rồi họ chưa từng được ăn món gì ngon đến thế, ăn như thể quỷ đói đầu thai, chẳng còn thời gian tám chuyện trên bàn ăn, từ đầu đến cuối chỉ có một câu "chúc mừng sinh nhật" rồi tất cả cắm đầu cắm cổ ăn như gió cuốn mây bay. Hơn nữa Ni Ni cũng đâu có rảnh để nghe, cô bé ăn gần hết cái bánh sinh nhật, bụng thì căng tròn như sắp vỡ ra. Nếu không phải quán trọ hết kem thì chắc cô bé đã xin gói thêm một cái đem về ăn dần rồi.
Người dân các khu căn cứ lân cận cũng thay nhau xếp bàn, những người ở hàng sau thì rướn cổ nhìn vào, chỉ riêng lúc chờ thôi cũng đã thấy thị giác, khứu giác và vị giác bị hành hạ đến ba lần.
"Quán trọ xịn thế này mà giờ mới phát hiện!"
"Về tới nhà là tôi rủ hết cả họ hàng tới ủng hộ!"
"Thế chẳng phải tôi sẽ không giành được phòng nữa à!?"
...
Mạnh Lệ vỗ vai Giang Nhập Niên:
"Bà chủ Giang à, e là sau này quán trọ Thanh Sơn ngày nào cũng đông nghịt mất thôi."
Giang Nhập Niên lắc đầu cười:
"Cũng chưa đến mức ấy đâu, rồi cũng sẽ ăn chán thôi mà."
"Cô chắc chắn sẽ không để khách có cơ hội chán đâu, đúng không?"
Cô nhún vai:
"Hy vọng là vậy. quán trọ mới chỉ là bước khởi đầu, còn rất nhiều thứ phải hoàn thiện. Có chỗ nào còn chưa tốt, mong mọi người rộng lượng bỏ qua."
"Thực ra ấy, giờ đã có một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền