Quyển 1 - Chương 75
Những ngày đó, bọn trẻ ở Trấn Bình Minh ngày nào cũng lén ra ngoài tìm chim. Thảo nguyên, bờ sông, rừng rậm... đám trẻ con còn chưa cao bằng chân Liễu Ngâm Sương, vậy mà leo núi, lội suối, dầm mưa dãi nắng. Mệt quá thì lôi trong ba lô ra cái gì đó ăn tạm như xúc xích, táo, cơm trắng, ăn xong lại lau mồ hôi tiếp tục tìm kiếm.
Cuối cùng đến khu đất hoang ấy, Liễu Ngâm Sương tinh mắt phát hiện ra một cái lồng chim không thuộc về nơi đó. Cô ấy vốn định kiếm cớ đuổi Cơm Trắng đi chỗ khác để giấu cái lồng chim ấy, không muốn cho cô bé nhìn thấy sự thật tàn khốc kia. Nhưng Cơm Trắng đã chạy vụt tới, ôm chặt lấy chiếc lồng chim đã cháy đen.
Cô bé hỏi:
"Liễu lão đại... là vì tận thế tới rồi sao?"
Vì tận thế, cha cô bé trở nên lạnh lùng tàn nhẫn. Vì tận thế, cô bé không còn được ra ngoài vui chơi. Vì tận thế, ngay cả một chú chim nhỏ xíu... cũng không thể sống sót sao?
Liễu Ngâm Sương không giỏi an ủi người khác, mấy đứa trẻ bên cạnh cũng chỉ biết khe khẽ thút thít. Cơm Trắng cắn chặt môi và ôm con chim đã chết ấy đi vào rừng, tự mình đào một cái hố chôn cất mà không rơi một giọt nước mắt.
Cả đám người Trấn Bình Minh đều im lặng không nói. Không biết qua bao lâu, có người khẽ hỏi:
"Vậy... tìm được con chim chưa?"
Giang Nhập Niên bĩu môi, ý bảo Liễu Ngâm Sương tự mình trả lời. Cô gái cao mét tám hai đứng bật dậy như học sinh tiểu học bị cô giáo gọi tên, ngượng ngùng gãi đầu nói:
"Con chim tìm được rồi, chỉ là..."
"Không phải chết rồi chứ?"
"Đứa nhỏ đó chắc đau lòng chết mất..."
"Anh Trần à, chuyện này đúng là lỗi của anh đấy."
...
Trần Vũ tức giận đến sôi gan, cũng không hiểu quán trọ Thanh Sơn có bùa phép gì, rõ ràng trước khi tới còn bảo nhau tìm hiểu xem Liễu Ngâm Sương là thứ gì, tiện thể kết thân với quán trọ. Vậy mà vừa bước vào, mọi người đã quay sang chỉ trích anh ta???
Trần Vũ quát lớn:
"Đủ rồi! Chỉ là một con chim, sao nói hoài không dứt!"
Thấy anh ta vẫn độc đoán cứng đầu như vậy, Liễu Ngâm Sương lại nhớ tới những ấm ức mà Cơm Trắng phải chịu, bỗng nhiên cô ấy đứng thẳng người bước một bước dài và đứng chắn trước mặt Trần Vũ.
"Sao không cho nói? Hay là sợ bị người ta biết con chim ấy bị ném cả lồng ra vùng đất hoang, bị thiêu sống hả?"
Liễu Ngâm Sương cao hơn Trần Vũ cả cái đầu, cô ấy từ trên nhìn xuống đầy khinh bỉ:
"Trong nhà chỉ có mình anh là ban ngày ra khỏi thị trấn, chỉ có anh mới làm ra chuyện như vậy!"
"Cha của Cơm Trắng, tôi biết anh không ưa tôi. Nhưng mà..."
Liễu Ngâm Sương siết chặt nắm đấm, cô ấy nhắm mắt mặc niệm ba giây cho con chim nhỏ, rồi mở mắt ra ánh nhìn đây kiên định không gì lay chuyển được:
"Các em ấy được bảo vệ, nhưng không có nghĩa là yếu đuối."
Nghe xong câu đó, những người lớn đến từ Trấn Bình Minh cũng thấy trái tim nhói lên. Hôm qua Cơm Trắng bị Trần Vũ trách mắng như thế, vậy mà vẫn không kể một lời cũng chẳng hề oán trách cha mình. Chẳng lẽ bọn họ... đã quá khắt khe với một đứa trẻ nhỏ tuổi?
Tận thế có thể hủy diệt tất cả, nhưng sự tàn nhẫn của cha mẹ há chẳng phải cũng vậy sao? Ban đầu, họ chỉ khinh thường Trần Vũ nhưng giờ thì nhận ra là, thực ra ai trong bọn họ cũng là đao phủ giết chết tuổi thơ của bọn trẻ. Tận thế giáng xuống, lòng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền