ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 33

Lý Nhân Âm đi rất nhanh, không bao lâu đã rời khỏi vườn hoa hồng. Cô lại định đi về phía đài phun nước thì bất ngờ bị một bàn tay nắm lấy cánh tay.

Lý Nhân Âm khó hiểu quay đầu lại. Thấy Vương Kỳ Thần và Vương Lộ Mân đang run rẩy nhìn cô.

Vương Lộ Mân nói năng lắp bắp: "Em em em em, đi dạo mà còn nghe cái gì vậy?"

"Chán quá thôi ạ. Bình thường lúc đi bộ em cũng hay nghe nhạc hay truyện mà." Lý Nhân Âm cảm thấy đây là thói quen của phần lớn người hiện đại. Bình thường cô mang tai nghe bluetooth sẽ không phát ra ngoài, nhưng vì căn nhà này quá lớn, xung quanh lại chẳng có ai, cô nghĩ không cần đeo tai nghe cho đỡ đau tai nên không đeo.

"Em gái, hay là tụi anh cùng về nhé." Vương Kỳ Thần cảm thấy khu vườn hoa hồng sau lưng dưới bóng tối thật âm u đáng sợ.

"Nhưng em vẫn hơi no, muốn đi thêm chút nữa." Lý Nhân Âm xoa cái bụng căng tròn.

"Vậy thì... thì đi dạo thêm một chút." Giọng Vương Kỳ Thần hơi đơ.

Trong điện thoại của Lý Nhân Âm tiếp tục vang lên giọng nữ AI.

[Trong đêm tối mờ mịt, cô bé đến vườn hoa hồng ở ngôi nhà mới. Cô muốn tìm mẹ, nhưng người giúp việc lại nói bà chủ không có ở đây, vì cô là đứa bé không nghe lời nên ông chủ không cho cô gặp mẹ.

Cô bé rất khó hiểu. Lời người giúp việc nói đâu có đúng, cô nhớ rõ bố đã chặt đầu mẹ, máu tươi tràn ra rất nhiều, đầu của mẹ đang ở vườn hoa hồng này. Cô bé lấy ra chiếc xẻng nhỏ đã chuẩn bị sẵn, bắt đầu đào ở một góc đất.

Cô đào mãi đào mãi, cuối cùng cũng đối diện với ánh mắt của mẹ. Cô bé lấy cái đầu ra, nói với người giúp việc: "Xem này, mẹ đang ở đây mà."]

Vương Kỳ Thần và Vương Lộ Mân lập tức im lặng như gà mắc thóc, nổi da gà toàn thân. Nhất là bây giờ họ lại đang ở khu vườn hoa hồng.

[Người giúp việc mặt tái nhợt, run rẩy nói với cô bé: "Ngoan, mau để mẹ về chỗ cũ đi."

Cô bé nhìn người giúp việc một cái, cười lớn: "Chị người giúp việc, em đã thấy chị ngủ với bố rồi."]

Vương Lộ Mân: "Ờ thì..."

["Mẹ thấy chị ngủ với bố đã rất buồn, vì chuyện đó mà cãi nhau với bố, rồi bố đã chặt đầu mẹ em. Lẽ nào bố thích chị sao?" Cô bé tiến sát lại người giúp việc.

"Cô chủ, xin cô đừng đùa như vậy. Tôi với ông chủ chỉ là quan hệ thể xác thôi."

"Thì ra là vậy, chị người giúp việc, chắc là bố rất thích thân thể của chị, nhưng mẹ em lại không có được thân thể ấy nên bố mới không thích mẹ. Vậy chị cho mẹ em mượn thân thể của chị nhé?"]

Lý Nhân Âm dừng phát giọng AI, bất lực nhìn hai anh em đang đứng hai bên nắm tay mình, rồi nói: "Hay em không nghe nữa?"

Vương Kỳ Thần vội vàng nói: "Đừng, dừng giữa chừng thế này khó chịu lắm."

"Vậy em phát tiếp nhé?" Lý Nhân Âm giơ tay lên nút phát lại.

"Ừ."

Câu chuyện tiếp tục.

[Người giúp việc giật lấy cái xẻng trong tay cô bé, dùng nó xúc văng cái đầu của mẹ cô bé khiến nó bay lên trời như quả bóng. Cô ta nói: "Cái đầu của bà chủ đã biến mất rồi. Ngoan, chúng ta về tìm ông chủ đi."

Cô bé lắc đầu, nói với người giúp việc: "Không sao, em có thể khâu đầu mẹ thay đầu chị."

Người giúp việc nhìn cô bé bằng vẻ hoảng sợ, hét lên rồi chạy đi tìm ông chủ.

Trong phòng làm việc của ông chủ, cái đầu của ông ta đặt trên bàn, còn thân thể ngồi trên ghế xoay thì lại khâu đầu của quản gia.

"Em thấy mặt của bố không đẹp, nên đổi rồi đó-"

Người giúp việc quay đầu lại, cô bé lại ôm thêm một cái đầu đẫm máu.

"Đến đây đi, chị người giúp việc, em thích thân thể của chị."]

"Các con đang nghe gì vậy?" Đột nhiên, một giọng nói vang lên.

Vương Kỳ Thần và Vương Lộ Mân hét toáng lên như gà bị chọc tiết, tiếng hét của họ vừa dài vừa to.

Lăng Vũ Doanh cũng giật cả mình.